Sau đó âm thanh cứ nhỏ dần, tôi mới mơ màng ngủ thϊếp đi. Trong mơ, cửa sổ biến thành một cánh cửa, Thạch Tiểu Đơn mặc nguyên bộ đồ ban ngày, cầm ván trượt bước vào, không nói một lời đã kéo tay tôi chạy đi. Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì, cứ thế chạy theo cậu ta. Không biết chạy bao lâu, cậu ta mới dừng lại, vứt ván trượt, ôm chặt lấy tôi: “Kha An, để anh đưa em đi trốn.”
Tôi chẳng hiểu sao mình lại gật đầu: “Được.”
Thạch Tiểu Đơn bá đạo đè môi lên môi tôi, khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi. Bị sức hút từ cơ thể trẻ trung của cậu ta dẫn dắt, tôi cởi bỏ tất cả, bắt đầu dây dưa triền miên với cậu ta…
“Chị Kha An, dậy ăn sáng thôi.” Giọng Hứa An Chỉ vang lên như ác ma, kéo tôi trở về từ trong giấc mơ. Ngồi dậy, tim tôi vẫn đập loạn. Tôi nghĩ chắc là vì đã quá lâu rồi không có người đàn ông nào bước vào thế giới của mình, quá lâu không được tận hưởng sự ấm áp mà đàn ông mang lại, nên mới mơ như vậy. Nhưng đến lúc ăn xong bữa sáng, giấc mơ đó vẫn rõ ràng như thật.
Tôi uể oải định về phòng, một là để tránh mặt Hứa An Chỉ, hai là vì tinh thần mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thêm. Đi ngang qua ghế sofa, mẹ chồng gọi tôi lại: “Kha An, đợi một chút.”
Tôi dừng bước, nhìn bà ấy bằng ánh mắt đờ đẫn: “Mẹ, có chuyện gì ạ?”
“Con lại đây, mẹ có chuyện muốn nói.”
Bên cạnh là Hứa An Chỉ đang nằm trong lòng Trương Nam ăn hoa quả. Tôi bước đến, ngồi khép nép xuống cạnh mẹ chồng. Mẹ chồng kéo đĩa hoa quả trước mặt Hứa An Chỉ đặt trước mặt tôi, rồi quay sang nói: “Trương Nam, hai đứa lên lầu trước đi, mẹ và Kha An có chuyện cần nói.”
“Mẹ, vậy bọn con lên trước.” Hứa An Chỉ bĩu môi, đứng dậy khoác tay Trương Nam đi lên.
Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và mẹ chồng. Thái độ của bà ấy hôm nay khác hẳn mọi khi, chỉ vào đĩa hoa quả: “Đây là hoa quả sáng nay bố con mới mang từ Mỹ về, con đang mang thai nên phải ăn nhiều hoa quả.”
Tôi cẩn thận chọn hai quả cherry rẻ nhất, cầm trên tay mà cũng không dám ăn.
“Con cảm ơn mẹ.”
“Bây giờ con là đang “hưởng phúc nhờ con” nên phải chú ý dinh dưỡng, muốn ăn gì thì cứ nói.” Giọng bà ấy vừa sắc bén vừa dứt khoát.
“Vâng ạ.”
“Tiểu Hứa cũng giống con, cũng đang mang thai cháu nhà họ Trương.” Mẹ chồng quay sang nhìn tôi, khẳng định: “Bây giờ nó là con gái nuôi của mẹ, con phải nhớ cho kỹ.”
Mẹ chồng khác với Trương Nam ở chỗ… Trong khi Trương Nam là một thanh kiếm có thể đâm về phía tôi bất cứ lúc nào thì mẹ chồng lại là một chiếc kim nhọn, vô hình chọc vào tim tôi. Lời bà ấy nói nhẹ nhàng mà từng câu sắc như dao cứa, ý nghĩa thì rõ ràng: Dù con là con dâu danh chính ngôn thuận, cũng không được động đến Hứa An Chỉ.
Tôi thầm cười khổ trong lòng, chẳng lẽ còn cần mẹ chồng nhắc sao? Giờ tôi có tư cách gì mà động đến Hứa An Chỉ? Nhưng miệng vẫn đáp: “Con biết rồi, mẹ.”
“Bệnh của bố con khá hơn chưa?”
Từ khi bố tôi bị chú Phạm khống chế, bên ngoài vẫn loan tin bố tôi bị xuất huyết não đột ngột phải nhập viện. Trước khi tin ông sống chết thế nào bị lộ ra, tạm thời ngân hàng và chủ nợ không thể động đến ông về mặt pháp lý. Nhưng một số chủ nợ cũng mơ hồ biết chút chuyện, ai nấy cũng thi nhau rình rập. Chuyện này tôi giấu kín, nên mẹ chồng vẫn nghĩ bố tôi bị bệnh.
Nếu không, với tình hình hiện tại, dù tôi có trì hoãn ly hôn, Trương Nam cũng đã công khai sự thật từ lâu, làm sao để tôi còn giữ được thân phận này. Trương Nam vẫn còn chút kiêng dè bố tôi, dù gì nếu không có ông, anh ta cũng chẳng thể ung dung như bây giờ.