Chương 11: Tranh cãi ngoài cửa sổ

Tôi luống cuống đứng chôn chân tại chỗ, Trương Nam đi từ trên lầu xuống, thấy cảnh tôi đứng, Hứa An Chỉ nằm. Màn vu oan này tuy chẳng cao siêu, nhưng tôi có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa.

“Bốp!” Một cái bạt tai giáng thẳng mặt tôi: “Cút! Cút về Thượng Phong!”

Trương Nam không chút nương tay, túm lấy tôi lôi ra cửa. Giây phút đó, tôi chỉ là một người đàn bà bị ruồng bỏ không hơn không kém. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn một suy nghĩ: Nếu tôi quay về nhà ấy, Hứa An Chỉ sẽ càng có nhiều chiêu trò hãm hại tôi hơn.

Bị đẩy đến gần cửa, tôi ôm chặt lấy khung cửa, không chịu đi.

Tôi biết mình như thế này khiến người khác chán ghét, nhất là khi đó lại là một tên đàn ông đã chẳng còn chút tình cảm, luyến lưu nào dành cho tôi nữa. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi không dám tưởng tượng nếu mất đứa con này, đừng nói là tìm được bố tôi, ngay cả bản thân tôi cũng khó giữ nổi mạng. Từ trước tới giờ, tôi chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ mạng sống, dù là phải sống nhục nhã như thế này.

“Buông nó ra.” Mẹ chồng từ ngoài vườn đi vào, lạnh lùng quát Trương Nam.

Bấy giờ tôi mới thoát được, vội vã chạy ngay vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại. Tôi bật khóc, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào rơi, như thể tất cả đều chảy ngược vào bụng. Cơn buồn nôn lại ập tới, tôi gục xuống bồn cầu, nôn hết chỗ trứng rượu nếp ăn chiều nay. Bụng rỗng không, như trái tim tôi lúc này.

Ngoài cửa, mẹ chồng khẽ nói gì đó, chỉ nghe Hứa An Chỉ ngoan ngoãn đáp: “Không sao đâu mẹ… Vâng, con biết rồi.”

Hứa An Chỉ gọi “mẹ” còn ngọt hơn cả tôi.

Lúc này, mẹ chồng đứng bên ngoài gõ cửa: “Kha An, ra đi, trong đó ngột ngạt lắm.”

Tôi hiểu rõ, mẹ chồng giữ tôi ở đây chẳng qua là vì đứa cháu nội trong bụng tôi. Bà ấy sinh hạ ba cô con gái mới có được Trương Nam, cho tới tận bây giờ, tư tưởng muốn nối dõi tông đường chưa bao giờ bị gạt ra khỏi đầu bà ấy. Tôi chỉnh lại tóc và quần áo bị xô lệch, rụt rè mở cửa.

Hứa An Chỉ bưng một đĩa dâu tằm, mẹ chồng ngồi cạnh cô ta, Trương Nam ngồi bên phải. Thấy tôi ra, Hứa An Chỉ cười tự nhiên: “Chị Kha An, ăn vài quả dâu nhé?”

Nhìn đám người ngồi trước mặt, dù thế nào tôi cũng không tìm được vị trí phù hợp để ngồi xuống. Tôi định đi thẳng vào phòng, nhưng nhớ lời mẹ chồng từng nói “ăn chua sinh con trai, ăn cay sinh con gái”, tôi đành nhẫn nhịn chịu đựng, tiến tới, khẽ cầm một quả lên nói: “Cảm ơn.”

Về phòng mình, giường mới đã được lắp, ga gối cũng thay mới. Nhưng tôi lại đứng bên cửa sổ, có lẽ cảm giác ấy bắt đầu từ buổi chiều, tôi luôn thích thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ như vậy.

“Tránh ra! Nói tránh ra không nghe hả?”

Tôi nhìn về nơi phát ra giọng nói kia, ở trước cửa căn biệt thự đối diện, một cậu bé ôm ván trượt đang định ra ngoài. Sau lưng là một phụ nữ chừng 25, 26 tuổi lôi kéo cậu ta lại: “Tiểu Đơn, con không thể ra ngoài! Bố con dặn cô phải trông chừng con.”

Cậu bé tên Tiểu Đơn này mặc một cái áo bó màu vàng nhạt phối với quần xanh lá non lửng, để lộ mắt cá chân, toát lên vẻ đẹp trai khác biệt. Nhưng vì cậu ta quay lưng lại nói chuyện với người phụ nữ nên tôi chưa thấy rõ mặt. Sau đó, tôi thấy cậu ta vừa cởi cúc áo vừa gào lên: “Cô tránh ra không?”

Người phụ nữ kia vẫn sống chết túm chặt áo cậu ta, miệng nói: “Tiểu Đơn, đừng như thế, đợi bố con về rồi đi được không?”

Tiểu Đơn không nói gì nữa, lát sau, cậu ta nhẫn tâm cởϊ áσ ra và vứt cho ngườI phụ nữ: “Cô đưa áo cho ông ấy, bảo là cô không giữ được tôi.”

Nói xong, cậu ta nhảy lên ván trượt điện rồi nghênh ngang phóng đi. Khoảnh khắc cậu ta xoay người, tôi đã nhìn thấy rõ khuôn mặt non nớt kia, chính là Thạch Tiểu Đơn - ảo thuật gia trẻ tuổi trên TV tối qua.