Chương 10: Lặng như nước chết

Giọng mẹ chồng bình thản, như thể việc Hứa An Chỉ và tôi cùng xuất hiện trong ngôi nhà này không hề bất thường.

Dạ dày tôi đau quặn, tôi mượn cớ chạy nhanh vào nhà vệ sinh, cúi xuống bồn cầu, cảm giác khó chịu dữ dội hơn cả khi mang thai Mao Mao, ép nước mắt tôi suýt trào ra.

Khi cơn buồn nôn qua đi, tôi đứng dậy, nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, sát mang tai bên trái đã lấm tấm vài sợi tóc bạc. Tôi giật mạnh chúng ra, tim nhói lên. Tự trách mình: “Kha An ơi, mới ba mươi tuổi mà đã thành bà già thế này sao?”

Không gian chật hẹp của nhà vệ sinh không khiến tôi ngột ngạt, ngược lại còn dễ chịu hơn khoảng trống bên ngoài. Đến khi thấy bụng hơi đói, tôi mới ra ngoài. Đồng hồ treo tường gần cầu thang chỉ hai giờ chiều, chắc hẳn họ đã ăn trưa xong, không ai hỏi tôi có ăn không, tôi cũng chẳng dám nhờ bà Lưu.

Tôi quay lại ghế sô pha, uống một hơi hết ly nước cam mẹ chồng đưa.

Buổi chiều, mẹ chồng có việc ra ngoài, bà Lưu cũng đi mua giường, để tôi lại một mình. Tôi mở tủ lạnh, lấy hai quả trứng, đập vào nồi cùng chút rượu nếp, nấu xong bưng ra bàn ăn, đang ăn ngon lành thì ngoài cửa vang lên giọng Hứa An Chỉ nũng nịu: “Anh yêu, tối nay bảo bà Lưu làm món thịt kho như lần trước nhé? Em thèm quá…”

Thịt kho của bà Lưu tôi từng ăn một lần, ngon đến mức nhớ mãi. Nghe Hứa An Chỉ nhắc tới, tôi nuốt nước bọt, vội uống hết chỗ canh rượu nếp trong bát, bưng vào bếp. Tôi không muốn chạm mặt Hứa An Chỉ khi mẹ chồng không có nhà, tôi chưa sẵn sàng.

Nhưng ánh mắt cô ta rất sắc, tôi chưa kịp đóng cửa bếp thì cô ta đã hét lên: “Á, sao cô lại ở đây?”

Câu hỏi ấy làm tôi muốn khóc. Tôi là vợ hợp pháp của Trương Nam, đây là nhà bố mẹ chồng, sao tôi không thể ở đây? Nhưng tôi chẳng có tự tin đối mặt, chỉ lặng lẽ đứng ở bồn rửa bát. Không ngờ, trong mắt Hứa An Chỉ dường như hoàn toàn không chứa nổi tôi, cô ta kéo Trương Nam nũng nịu: “Ưm… Sao cô ta lại ở đây vậy…”

“Em lên lầu trước đi, anh…” Trương Nam dỗ dành cô ta xong mới bước vào trong.

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát, như thể Trương Nam thật sự đang cầm một con dao nhọn trong tay, và anh ta có thể chém xuống bất cứ lúc nào. Tôi cố tình rửa chén chậm lại, cố gắng để mình không phải quay người quá nhanh.

Trương Nam bước đến phía sau tôi, nắm lấy tay tôi và nói: “Cô quay về làm gì? Rốt cuộc cô muốn gì hả?”

Tôi không thể kìm nén thêm được nữa, tay dừng lại, nước mắt rơi xuống. Tôi run rẩy hít một hơi rồi mới quay người, cố nuốt ngược những giọt nước mắt sắp trào ra: “Tôi… Mang thai… Cần có người chăm sóc…”

Nói mới được nửa câu, tôi đã không thể tiếp tục, vội buông bát xuống, giằng tay khỏi Trương Nam, nhanh chóng chạy về phòng mà mẹ chồng đã sắp xếp cho tôi.

“Cô mở cửa ra! Không mở tôi đạp tung đó!” Trương Nam đập mạnh vào cửa.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn ra con đường vắng lặng ngoài kia, lòng tĩnh lặng như nước chết. Tiếng động bên ngoài biến mất, Trương Nam mệt rồi, chính xác hơn là anh ta lo sợ ồn ào quá sẽ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng Hứa An Chỉ. Thay vào tiếng đập cửa là tiếng bước chân anh ta đi lên lầu.

Tôi như bị ma ám, cứ đứng bên cửa sổ suốt cả buổi chiều. Mãi cho đến khi bà Lưu dẫn người chở đồ nội thất về, tôi mới mở cửa bước ra, ngồi xuống ghế sofa.

Vừa mới ngồi xuống, Hứa An Chỉ đã đi từ trên lầu xuống, đứng ngay cạnh tôi. Ngay sau đó, cô ta bỗng chao đảo một cái rồi ngã xuống ghế, ôm bụng, vẻ mặt đau đớn, la lên thảm thiết: “Á… Kha An, cô làm gì vậy hả?”