Tôi nhìn chằm chằm vào que thử thai với hai vạch đỏ, muôn vàn cảm xúc lẫn lộn lại trào dâng trong lòng.
Chuyện ly hôn giữa tôi và Trương Nam đã được bàn bạc suốt nửa năm nay, nhưng vì tôi kiên quyết không đồng ý nên vẫn chưa thành. Sáng nay anh ta đã gọi điện, nói lát nữa sẽ cùng Hứa An Chỉ về nhà đưa giấy triệu tập của tòa án. Cái thai trong bụng Hứa An Chỉ ngày một lớn, cuối cùng họ đã mất hết kiên nhẫn để “thương lượng hòa bình” với tôi và bắt đầu khởi kiện ly hôn.
Nhưng bây giờ, tôi lại phát hiện mình mang thai. Chỉ cần tôi không đồng ý ly hôn, cho dù Trương Nam và Hứa An Chỉ có sốt ruột thế nào, cuộc hôn nhân này cũng không thể kết thúc. Chỉ cần giữ được hôn nhân này, đám chủ nợ sẽ tin rằng gia đình tôi vẫn còn khả năng trả nợ, tôi và bố sẽ không rơi vào cảnh bị gϊếŧ để đòi mạng.
Tôi đặt que thử thai lên bàn trà, nằm dài trên ghế sofa, lặng lẽ chờ Trương Nam về.
Không lâu sau, giọng nói đắc thắng của Hứa An Chỉ từ dưới nhà vọng lên: “Bây giờ có giấy triệu tập của tòa rồi, lần này con tiện nhân đó ly cũng phải ly, không ly cũng phải ly. Cưng à, anh mang lên đi, em đợi dưới nhà.”
Tôi xoay người, quay mặt vào lưng ghế sofa, co chân lại, vì tôi có thể tưởng tượng rõ ràng vẻ mặt giận dữ đến phát điên của Trương Nam khi nhìn thấy que thử thai.
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra. Vừa thấy que thử thai, Trương Nam đã hỏi với giọng không thể tin nổi: “Của ai?”
Tôi giả vờ ngủ, im lặng.
Ngay sau đó, anh ta bùng nổ, bước tới túm tóc tôi:
“Cô mang thai à?”
“Tại sao cô lại có thai?”
Cơn đau từ da đầu lan khắp cơ thể. Lần mang thai Mao Mao trước đây, Trương Nam cũng hỏi tôi như vậy. Thật ra tôi cũng không thể hiểu nổi, một người từng bị kết luận “vĩnh viễn không thể mang thai” như tôi sao lại có thể có bầu với anh ta tận hai lần kia chứ?
Trái tim tôi nguội lạnh rồi, tôi cười thầm: Tại sao có thai, anh không rõ sao? Nếu không phải Hứa An Chỉ hào phóng “trả” anh về nhà để thỏa mãn những du͙© vọиɠ bệnh hoạn của hai người, tận mắt nhìn anh lên giường với tôi, thì người bị lạnh nhạt suốt hai năm như tôi lấy đâu ra cơ hội để mang thai? Nhưng tôi không nói gì, chỉ cố gắng che bụng, đứa bé là con bài duy nhất của tôi lúc này, tôi không thể để Trương Nam làm hại nó.
Sự im lặng của tôi càng khiến anh ta nổi điên. Anh ta túm tóc nhấc bổng tôi lên, rồi mạnh tay quẳng xuống ghế sofa: “Chiều nay đi phá bỏ đứa bé.”
“Không…”
“Vậy thì ký đơn ly hôn.”
“Không…” Đối diện với giọng nói lạnh lẽo của Trương Nam, tôi chẳng có chút khí thế nào để phản kháng, nhưng vẫn buộc phải chống lại. Tôi phải giữ lấy cuộc hôn nhân này, cho dù chỉ còn là cái vỏ.
“Ly hôn hoặc phá thai, cô chỉ được chọn một.” Anh ta giật mạnh đến mức tôi cảm giác tóc mình sắp bị nhổ trụi. Cơn đau ở da đầu kéo theo một luồng lạnh lẽo chạy khắp người, tôi sợ hãi rùng mình, đó là nỗi run sợ xuất phát từ tận đáy lòng.
“Kha An, cô cố chấp như vậy thì có ý nghĩa gì? Cho dù cô sinh đứa bé này, nó cũng sẽ bi thảm như Mao Mao thôi, chẳng phải sao?”
Tôi nhắm chặt mắt. Trước người đàn ông này, tôi đã chẳng còn chút tôn nghiêm nào, tôn nghiêm duy nhất của tôi là giữ im lặng.
Một lúc lâu sau, Trương Nam buông tóc tôi, tôi mới tạm thời được giải thoát.
Sau vài giây trầm mặc, ánh mắt anh ta thay đổi, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng điệu có phần dịu lại: “Kha An, hai tháng nữa An Chỉ sẽ sinh, đứa bé trong bụng cô ấy là con trai. Tôi không thể để con trai mình sinh ra mà không có bố, cô hiểu không? Cô muốn gì, tôi cũng đồng ý, được chứ?”
Nghe lời nói trơ trẽn của Trương Nam, tôi nghiến chặt răng, nhắm mắt lại lần nữa. Con trong bụng Hứa An Chỉ tám tháng tuổi thì cần bố, còn Mao Mao mới ba tuổi và đứa bé trong bụng tôi thì không cần sao?
Tôi, Kha An này mới là người vợ được cưới hỏi đàng hoàng của anh ta!