Chương 8

Ánh nắng buổi sáng chiếu lên gương mặt thanh niên, vài đường gân xanh hiện lên trên trán Vân Tranh, cậu bất lực che mặt lại, cố gắng nuốt đám lời thô tục đang nghẹn trong cổ họng xuống.

Cậu đã may mắn hơn rất nhiều người, không phải ai cũng có được cơ hội sống lại lần hai.

Vân Tranh hít sâu một hơi, bắt đầu tính toán xem nên làm sao để hiểu rõ nhiệm vụ tiếp theo của mình.

Chỉ là, khi ánh mắt rơi vào tiêu đề kịch bản có ghi bốn chữ 《Ngàn ngày truy hung》, cậu lại cảm thấy cái tên này có chút quen mắt.

Tên này... hình như cậu từng nghe ở đâu đó rồi.

Thế nhưng suy nghĩ thật lâu, cậu vẫn không thể nhớ ra nổi.

“Có lẽ là một bộ phim trinh thám nào đó có tên tương tự thôi...” Vân Tranh lẩm bẩm, không để tâm quá nhiều.

Dù sao cái tên như “Ngàn ngày truy hung” cũng quá phổ thông rồi, không đáng để bận lòng.

Thôi kệ! Mặc kệ vậy!

Thời gian thử vai là ba ngày sau.

Đến ngày hôm đó, Vân Tranh đã ra khỏi nhà từ sáng sớm.

Địa điểm thử vai mà đoàn phim sắp xếp vốn là một bãi đất trống, giờ đã được dựng thành một nhà xưởng chuyên dùng để quay các cảnh cháy nổ.

Khi Vân Tranh đến nơi, đã có không ít người đang chờ sẵn.

Mà sự xuất hiện của cậu, lập tức thu hút ánh mắt của nhiều người xung quanh.

Nguyên chủ tuy chỉ là người mới trong giới giải trí, nhưng vẫn có thể lấy thân phận người bình thường mà nhận được không ít vai phụ, điều này cũng cho thấy ngoại hình của cậu không phải tầm thường.

Ngũ quan tinh xảo, gương mặt mang theo chút khí chất nhu hòa, nhưng không hề nữ tính. Chỉ cần khoác lên bộ cổ trang, liền giống hệt như một công tử nhà quyền quý được nuôi dưỡng cẩn thận từ nhỏ.

Chỉ tiếc, thân thể của nguyên chủ hơi gầy, chiều cao cũng chỉ vừa vặn sát mốc 1m80, không thể gọi là quá lý tưởng.

Huống hồ người thân lần lượt rời đi, khiến quanh người nguyên chủ luôn bao phủ một tầng buồn bã và u uất nhàn nhạt.

Nhưng hiện tại đã khác, Vân Tranh có đủ tự tin.

Cậu ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, khéo léo tận dụng ưu thế khuôn mặt này đến mức triệt để.

Sau khi giao nộp thông tin cá nhân, cậu chọn một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, phớt lờ những ánh mắt đang đánh giá từ xung quanh, kiên nhẫn chờ đợi thông báo của nhân viên đoàn phim.

Vai chính nam nữ và cả nam nữ phụ số 2 của bộ phim này đều đã được quyết định nội bộ từ trước.

Bởi vậy, những người ngồi ở đây chờ thử vai đều là diễn viên cho các vai phụ nhỏ.

Tuy nhiên, vai phụ cũng chia thành nhiều loại.

Giữa các vai phụ với nhau vẫn tồn tại sự phân chia cấp bậc và mức độ quan trọng khác nhau.

Vân Tranh cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng, có người mang theo tò mò, cũng có người ánh nhìn đầy ẩn ý, thậm chí lộ ra vẻ không thiện chí.

Không lâu sau, Vân Tranh nhận ra bên cạnh mình bỗng xuất hiện một luồng hơi thở khác.

Ngẩng đầu nhìn lên, cậu thấy một nam sinh có chiều cao tương đương, trông chừng cùng tuổi với mình, đang đứng ngay bên cạnh.

Đối phương mở to một đôi mắt tròn như mắt chó con, tò mò nhìn chằm chằm vào cậu.

Nhìn thì có vẻ lễ phép, nhưng thật ra chỉ là giả ngoan.

Vân Tranh không nhìn nhầm, đáy mắt đối phương chợt lóe lên một tia kinh diễm xen lẫn dè chừng, sau đó không kiềm được mà thoáng qua một tia ác ý.

Ồ? Xem mình như đối thủ cạnh tranh rồi?

Vân Tranh đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Mấy người này đến thử vai gì còn chưa biết, đã lo lắng mình là đối thủ rồi sao?

Nam sinh tóc húi cua làm bộ ngây thơ cười với Vân Tranh, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ nhọn:

“Chào cậu nha! Cậu vừa tới là tôi chú ý đến ngay đó!”

Vân Tranh mỉm cười gật đầu, nhàn nhạt đáp: “Chào cậu.”

“À đúng rồi...” Nam sinh lại thò người về phía trước, trông như một chú cún con ngồi xổm bên cạnh Vân Tranh, ngẩng đầu lên tỏ vẻ tò mò:

“Cậu tới thử vai nhân vật nào vậy?”

Ngay khoảnh khắc đối phương hỏi ra câu đó, Vân Tranh cảm nhận được xung quanh có không ít ánh mắt đồng loạt hướng về phía mình.

Ủa? Sao tự nhiên có nhiều người quan tâm mình vậy?

“Triệu Dĩnh.” Cậu trả lời dứt khoát.

“Cậu sao có thể... Không thể nào! Cậu đang đùa tôi đúng không?” Nam sinh tóc húi cua phản ứng theo bản năng.

Vân Tranh nhún vai, tin hay không tùy người.

Thái độ hờ hững này lại khiến nam sinh hơi bối rối. Trong kịch bản, nhân vật Triệu Dĩnh rõ ràng là một gã trung niên đầu hói, người thì béo, tính cách còn da^ʍ tà!

Dù là nhân vật có linh hồn riêng đi nữa... thì cũng không thể khác biệt hình tượng với người thật đến mức này chứ!?

“Cậu đang gạt tôi đúng không?” Nam sinh không cam lòng, tiếp tục truy hỏi.

Lần này, Vân Tranh chỉ nhếch môi cười:

“Thì sao? Nếu không phải thì cậu định làm gì?”

Đối mặt với câu hỏi ngược lại này, nam sinh đỏ bừng cả mặt, nói không nên lời, lúng túng rời đi.

Vân Tranh thầm tặc lưỡi trong lòng, da mặt mỏng vậy mà cũng dám đi thử vai sao? Nếu là cậu, chắc chắn sẽ mặt dày truy hỏi đến cùng.