Chương 7

Nếu muốn kiểm chứng, vậy thì chỉ có thể chờ nhiệm vụ tiếp theo.

Nhưng nói đến đây, mỗi lần nghĩ đến kịch bản, Vân Tranh lại thấy hơi đau đầu.

Hai kịch bản mà nguyên chủ từng nhận thực sự chẳng khác gì một đống phân.

Bối cảnh xây dựng nhân vật nam nữ chính trong kịch lại càng giống như rác rưởi.

Lấy trộm bảo vật của người khác, một người thì thản nhiên giữ làm của riêng, người còn lại thậm chí đem đi bán. Khi biết vai phụ đã chết, nam nữ chính chẳng hề cảm thấy áy náy, thậm chí trong kịch bản, nữ chính còn chạy đến mộ sư tôn lớn tiếng nói mấy lời chó má kiểu “Sư tôn, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ thay ngươi giữ gìn bảo vật thật tốt”.

Cái biên kịch này có bệnh à? Đầu óc đối phương chắc chắn không có vấn đề gì chứ?

Hiện tại cậu chỉ mong người đại diện nhận cho mình một kịch bản mới, đừng có lại là thể loại nhảm nhí thế này nữa QAQ.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, điện thoại của Vân Tranh khẽ rung, người đại diện thật sự gửi đến một kịch bản mới.

“Nam phụ số 4, nếu cậu muốn thì có thể đi thử vai một lần.”

Phía bên kia gửi đến phần kịch bản nhân vật, kèm theo địa điểm và thời gian thử vai.

Ngoài ra, người đại diện cũng chẳng dặn dò gì thêm.

Vân Tranh cũng không để tâm đến sự lạnh nhạt của người đại diện dành cho mình. Thực tế, cậu còn thấy khá vui, không có người thân cận với nguyên chủ, vậy sẽ không lo bị phát hiện thân xác đã đổi linh hồn.

Ngay lúc cậu vừa nhấn mở kịch bản điện tử, hệ thống im hơi lặng tiếng suốt một thời gian dài rốt cuộc cũng có phản ứng mới:

[Đinh! Phát hiện nhiệm vụ mới!]

Giữa không trung bỗng nhiên xuất hiện một phong thư màu trắng, Vân Tranh sửng sốt một lúc, cẩn thận vươn tay, thử chạm nhẹ vào phong thư đó.

Phong thư chậm rãi mở ra, mấy dòng chữ màu đen liền hiện ra giữa không trung:

[Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ diễn xuất vai phụ Triệu Dĩnh trong 《Ngàn ngày truy hung》.]

[Xin hỏi ký chủ có muốn nhận nhiệm vụ không? Phần thưởng sẽ được trao sau khi nhiệm vụ hoàn thành.]

[Có hoặc Không.]

Không có yêu cầu cụ thể hay tiêu chuẩn đánh giá nào, nội dung về nhiệm vụ cũng chỉ vỏn vẹn một câu.

Vân Tranh cũng không lập tức quyết định. Trong ký ức của cậu, hệ thống sẽ cho hai lần lựa chọn.

Một lần là sau khi lần đầu tiên nhận được kịch bản, lần còn lại là khi ký hợp đồng.

Nếu từ chối lần đầu tiên, thì vẫn còn cơ hội thứ hai. Trước đây, nguyên chủ vì chưa chắc chắn sẽ vượt qua buổi thử vai, nên lần đầu đều chọn từ chối, mãi đến khi ký hợp đồng mới đồng ý chọn [Có].

Xem ra, từ chối lần đầu tiên sẽ không gây ảnh hưởng gì.

Vân Tranh nheo mắt lại, trực giác nói cho cậu biết: Một thứ máy móc như hệ thống sẽ không thiết lập thao tác dư thừa. Nhưng cậu lại không có bằng chứng để chứng minh điều đó.

Thôi, chuyện đó cũng không quan trọng.

Nhìn hai nút bấm lớn trước mắt, Vân Tranh không chút do dự nhấn mạnh vào nút [Có].

[Ký chủ đã xác nhận nhận nhiệm vụ.]

Sau khi nhiệm vụ được xác nhận, hệ thống lại lần nữa rơi vào trạng thái yên lặng. Nhưng khác với trước đây là, lần này khi Vân Tranh chủ động gọi hệ thống, sẽ có giao diện nhiệm vụ bật ra.

Tuy rằng hệ thống vẫn là kẻ câm, nhưng ít nhất cũng không "chết máy" nữa (:зゝ∠)

Nhìn giao diện nhiệm vụ dần dần biến mất, Vân Tranh khẽ thở dài.

Đến tận lúc này, cậu mới thật sự cảm nhận được mình đã có một cuộc đời mới.

Điều đó có nghĩa là, cậu đã có được cơ hội leo lêи đỉиɦ cao một lần nữa.

Nghĩ đến người kim nhân nhỏ thoáng gặp trong lễ trao giải trước đó, Vân Tranh cảm thấy tim mình nhói lên!

Nếu không gặp chuyện ngoài ý muốn, thì giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại buổi lễ trao giải hôm đó chắc chắn đã là của cậu rồi.

Chắc chắn!

Cậu đã đấu tranh bao nhiêu năm, từ một đêm nổi tiếng đến bị chèn ép, rồi lại khó khăn bò dậy từ đáy vực, thế mà giải ảnh đế mà cậu luôn khát khao lại cứ thế tuột khỏi tay.

Ha ha:)

Cuộc sống đúng là ép người ta đến phát điên:)