Chương 6

Cuộc đời nguyên chủ rất thê thảm. Từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ vì tai nạn, sau đó sống với ông bà nội. Nhưng vừa thi đại học xong, bà nội lại không may ngã một cú rồi ra đi mãi mãi.

Vất vả lắm mới tốt nghiệp đại học, nguyên chủ dự định làm việc thật chăm chỉ để phụng dưỡng ông nội, nào ngờ ông nội lại bị chẩn đoán mắc ung thư.

Để kiếm tiền chữa bệnh cho ông nội, nguyên chủ đã dựa vào khuôn mặt của mình bước chân vào giới giải trí, nhận các vai phụ để kiếm tiền lo thuốc men, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể cứu vãn được mạng sống của ông nội.

Nửa tháng trước, ông nội không chịu nổi nữa, qua đời.

Mất đi người thân duy nhất, nguyên chủ cũng đánh mất hoàn toàn động lực sống cuối cùng.

Sau khi xem xong những ký ức ấy, trong lòng Vân Tranh cảm thấy có chút nặng nề.

Cậu thương xót cho quá khứ của nguyên chủ, cũng hiểu được tâm trạng của đối phương, đồng thời biết ơn món quà mà nguyên chủ để lại. Nhưng nếu được chọn lại... Vân Tranh vẫn mong nguyên chủ có thể sống tốt, tiếp tục tồn tại.

Nghĩ vậy, Vân Tranh khẽ thở dài một hơi, rồi cẩn thận thu dọn hai vật phẩm kia cho gọn gàng.

Lúc trước khi vừa cầm được hai món đồ này, cậu đã biết rõ chúng không phải thứ mà mình có thể dễ dàng giữ lại, đặc biệt là... cây dù kia.

Đây rõ ràng là vật thuộc loại công nghệ đen*, vẫn nên giao cho quốc gia quản lý thì an toàn hơn.

(*Công nghệ đen: thuật ngữ thường dùng trong truyện để chỉ những món đồ siêu việt, vượt xa trình độ khoa học hiện tại, thường có nguồn gốc từ dị giới hoặc hệ thống.)

Nhưng hiện giờ vẫn chưa đến lúc nộp lại, bởi Vân Tranh còn một số việc cần phải làm rõ.

Ví dụ như: Hệ thống trên người cậu rốt cuộc là từ đâu mà đến? Nhiệm vụ của hệ thống được tiến hành thế nào?

Còn cả, chính phủ của quốc gia này liệu có đáng để cậu tin tưởng như ở thế giới cũ hay không?

Ngoài khoản nợ 200 nghìn trên người nguyên chủ cần phải trả trong vòng ba năm, trong tài khoản ngân hàng của nguyên chủ hiện tại chỉ còn lại một con số vỏn vẹn bốn chữ số. Sang tháng là đến hạn trả nợ, căn bản không xoay xở nổi.

Sau khi xác định hệ thống không có trò gian trá nào, Vân Tranh vừa hồi tưởng lại quá trình nguyên chủ từng thực hiện nhiệm vụ, vừa bắt đầu tìm kiếm công việc mới.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, hai nhiệm vụ trước đây đều là sau khi nhận được một kịch bản thì hệ thống tự động khởi động.

Bản thân nguyên chủ lúc bị hệ thống trói định cũng còn mơ hồ, hoàn toàn không rõ hệ thống này đến từ đâu.

Lúc đầu, nguyên chủ cũng rất cảnh giác với cái gọi là "hệ thống" này. Nhưng về sau thì nhận ra, tuy hệ thống có phát nhiệm vụ, nhưng sẽ không cưỡng ép phải hoàn thành.

Nó sẽ đưa ra lựa chọn, ký chủ có thể từ chối. Nếu sau khi đã nhận mà do nguyên nhân bất khả kháng không thể hoàn thành, thì cũng sẽ không bị trừng phạt gì cả.

Thậm chí, còn có thể sửa lại nhiệm vụ.

Còn hai nhiệm vụ trước đây, đều là khi nguyên chủ ký hợp đồng công việc - vốn dĩ cũng là những việc đối phương định làm, không hề làm chậm trễ việc riêng.

Vì thế, nguyên chủ cho rằng phần thưởng của hai nhiệm vụ ấy chẳng khác nào được cho không.

Vân Tranh đặt hai phần thưởng ấy lên giường, cẩn thận nhớ lại kịch bản nhiệm vụ trước kia.

Chiếc dù đen là phần thưởng khi cậu diễn vai Tiên Tôn trong một đoàn phim cổ tiên, còn cái chén gọi là “Thiên Mục Trản” thì là phần thưởng từ một tổ kịch cổ trang, khi cậu đóng vai một thiếu gia nhà giàu.

Nghĩ đến đây, Vân Tranh bỗng khựng lại.

Cậu đột nhiên cảm thấy, hai phần thưởng này không phải là thứ mà hệ thống tùy tiện đưa ra trong nhiệm vụ — trong kịch bản tiên hiệp ấy, vũ khí của Tiên Tôn chính là một cây dù, còn là di vật vợ hắn để lại.

Vậy mà một vật quý giá như thế lại “vô tình” bị nữ chính, cũng là đồ đệ của hắn lấy đi, khiến cho sư tôn mất vũ khí, không địch lại đối thủ, trọng thương rồi qua đời.

Nếu hoàn toàn đứng từ góc nhìn của nguyên chủ mà nói, vai diễn mà hắn đảm nhận — vị sư tôn kia — đến khoảnh khắc cuối cùng vẫn luôn lưu luyến không rời chiếc ô này.

Cho dù có chết, Tiên Tôn cũng muốn ôm ô mà chết, điều này khiến hắn có cảm giác mình và thê tử vẫn chưa từng chia xa.

Còn về Thiên Mục Trản, đây là bảo vật gia truyền của nhân vật "phú nhị đại" (con nhà giàu đời thứ hai) trong vở kịch, kết quả lại bị nam chính lừa lấy mất. Hắn còn mang bảo vật đó đi cầm cố, cuối cùng khi cả gia sản tan nát, trong miệng vẫn còn nhắc đi nhắc lại rằng nam chính còn giữ bảo bối của mình.

Điều này cũng chính là điểm khiến Vân Tranh cảm thấy có chút vi diệu.

Phần thưởng nhiệm vụ dường như có mối liên hệ mật thiết với vai diễn mà hắn đảm nhận.

Tuy nhiên, Vân Tranh chỉ suy nghĩ một chút rồi gác lại ý tưởng đó. Tư liệu mẫu hiện tại quá ít, hắn không cách nào xác nhận suy đoán của mình có chính xác hay không.

Hệ thống lại là kẻ câm, cho nên cũng không thể thông qua nó để phán đoán gì cả.