Vật quốc bảo cậu luôn canh cánh trong lòng chính là một chiếc “chén Thiên Mục kỳ diệu.”
*Chén Thiên Mục là loại chén trà men đen nổi tiếng của Trung Quốc, có xuất xứ từ lò nung Diêu Khê (Jian ware, 建窯) ở tỉnh Phúc Kiến, đời Tống (960–1279).
Đây là món đồ sứ mà cậu từng thấy trong thế giới cũ, nhưng vào thời điểm đó, Hoa Quốc chỉ sở hữu được một nửa chiếc chén.
Còn bây giờ, thứ đặt trước mặt cậu là một chiếc hoàn chỉnh, tinh xảo và lộng lẫy đến nghẹt thở, tựa như chứa cả bầu trời sao trong lòng men sứ.
Vân Tranh không dám thở mạnh, sợ một hơi thở quá nặng cũng sẽ tổn hại đến báu vật trước mắt mình.
Theo ký ức nguyên chủ để lại, trên thế giới này vẫn chưa từng phát hiện ra chiếc chén Thiên Mục nào khác.
Nói cách khác, đây là chiếc chén Thiên Mục đầu tiên và duy nhất được phát hiện ở Hạ quốc, lại còn là hàng thật, hoàn chỉnh 100%!
Nếu chiếc dù đen là thật, thì món quốc bảo này... cũng không thể nào là giả.
Nguyên chủ quả nhiên không nói dối, đối phương thật sự để lại cho cậu một khối tài sản to lớn vô cùng quý giá.
Vân Tranh vốn không phải người của thế giới này. Lẽ ra lúc này cậu đang trên đường đến dự lễ trao giải, nhưng giữa đường lại gặp tai nạn giao thông, khiến cậu tử vong ngay trước thời khắc vinh quang đến gần.
Trước khi chết, Vân Tranh cảm thấy vô cùng không cam lòng. Nhưng không ngờ, khi mở mắt ra lần nữa, cậu lại tỉnh trong thân thể của một người khác.
Chưa kịp hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, trong đầu Vân Tranh liền vang lên một giọng máy móc lạnh lẽo vô cảm:
[Linh hồn nguyên chủ có lời nhắn để lại cho cậu.]
Vân Tranh ngẩn người. Hệ thống không cho cậu cơ hội từ chối, lập tức truyền phát lời trăn trối của nguyên chủ vào trong đầu cậu:
[Trên người tôi còn nợ 200 nghìn, là khoản vay để lo thuốc men cho ông nội. Cái bát sứ này cậu có thể mang đi bán, trả hết nợ rồi thì phần dư cậu cứ tùy ý sử dụng.
Ông nội mất rồi, tôi cũng không còn lý do để tiếp tục sống. Hệ thống nói cậu và tôi có đường máu tương tự, đúng lúc cậu cũng gặp chuyện... Nhưng cậu không giống tôi, cậu vẫn còn khao khát được sống.
Nhiệm vụ hệ thống đưa ra không bắt buộc phải thực hiện, cho nên nếu cậu muốn làm thì làm, không muốn thì mang tiền rời khỏi công ty cũng được.]
[Tạm biệt, Vân Tranh của một thế giới khác.]
Ngay sau câu nói ấy, một loạt ký ức xa lạ như dòng nước lũ tràn vào đầu Vân Tranh, đó là hơn hai mươi năm cuộc đời của nguyên chủ.