Tên tài xế kia... vẫn chưa chịu dừng lại?
Vân Tranh cũng nghe thấy tiếng động cơ kia.
Đồng tử cậu co lại, hai tay siết chặt lấy cán dù.
Nếu lại va thêm lần nữa, cậu sợ mình sẽ không giữ nổi cây dù trong tay.
Nhưng ngay lúc cậu chuẩn bị tinh thần để đón thêm cú đâm tiếp theo, thì một bóng người cao to như một con rồng giận dữ đột ngột lao đến bên chiếc xe đỏ.
Đối phương dùng cả hai tay nắm chặt lấy cửa xe, định mạnh tay lôi cửa xuống.
“Cút xuống đây cho tôi!” Người đàn ông gầm lên, nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của tên tài xế qua cửa kính.
Anh quay đầu hét lớn về phía sau:
“Còn đứng đó làm gì? Muốn để hắn tiếp tục gây họa à? Mau tới giúp một tay!”
Vừa dứt lời, những người xung quanh như bừng tỉnh, lập tức lao tới hỗ trợ - có người kéo cửa xe, có người dùng tay đỡ đầu xe, lại có người luồn xuống dưới để nâng phần đuôi xe lên.
“Nâng bổng nó lên! Để xem hắn còn chạy đi đâu được nữa!”
Theo tiếng quát phẫn nộ, mấy chục thanh niên cường tráng vây quanh chiếc xe đồng loạt nghiến răng, dốc toàn lực nhấc bổng cả chiếc xe lên khỏi mặt đất.
Ở một bên, những cô gái trang điểm tỉ mỉ, đi giày cao gót mười phân cũng góp sức, họ cởi giày ra, hung hăng dùng gót giày đập vào cửa kính xe.
“Cút xuống đây!”
Các cô đồng loạt ra tay, chẳng mấy chốc đã đập vỡ cửa kính xe.
Ngay sau đó, cửa xe cũng bị những người khác mạnh mẽ lôi xuống.
Tên tài xế gây họa bị kéo ra khỏi xe một cách thô bạo, quăng xuống đất như vứt một cái bao rác.
Cửa xe vừa bị kéo ra, cả đám người lập tức ngửi thấy một mùi nồng nặc mùi rượu xộc ra.
Hóa ra là uống say mà dám lái xe!
Tên tài xế bị kéo ra nằm lăn lóc dưới đất như một con chó chết, vẫn còn đang giãy giụa yếu ớt, miệng lắp bắp những câu vô nghĩa, tiếng nói lè nhè:
“Kéo... kéo cái gì mà kéo... Dám động vào tao. Tụi bây... tụi bây... tao chơi chết... tụi bây.”
Một câu nói khiến toàn bộ đám đông nắm tay siết chặt lại.
Lợi dụng lúc cảnh sát chưa đến, mọi người thi nhau tặng cho tên tài xế một cú đấm hoặc một cú đá.
Đến khi cảnh sát tới nơi, thứ họ thấy được, chỉ là một nửa cái mạng sống dở sống dở chết còn đang nằm sõng soài dưới đất.
Nguy cơ trên ngã tư đường cuối cùng cũng được giải trừ.
Giữa lúc khắp nơi còn đang hỗn loạn, Vân Tranh lặng lẽ rời khỏi hiện trường.
Bằng không, cậu thật sự không biết phải giải thích thế nào về chuyện: tại sao một cây dù lại có thể chặn được một chiếc xe hơi hạng nặng đang lao tới với tốc độ cao.