Chương 17

Không đúng… Giọng nói này thật sự phát ra từ một người đàn ông bốn mươi tuổi sao? Không giống chút nào! Rõ ràng khi quay phim, giọng đối phương còn khàn khàn tang thương, sao giờ lại khác hẳn vậy?

Chu Lộc chưa từng gặp Vân Tranh ngoài đời. Dù là hoá trang cũng đều thực hiện ở phòng riêng, nếu không xảy ra sự cố hôm nay, anh ta vẫn sẽ luôn nghĩ rằng người đóng thế vai “Triệu Dĩnh” cũng là một diễn viên trung niên.

Vụ tấn công vừa mới trôi qua chưa được bao lâu, mọi người vẫn chưa kịp hoàn hồn. Khoé môi Vân Tranh giật nhẹ, chỉ đành trước tiên cởϊ áσ khoác trên người, trói tay kẻ tấn công ra sau lưng.

“Đạo diễn! Đạo diễn Phó! Người này bây giờ xử lý sao? Có báo cảnh sát không?” Vân Tranh phất tay gọi đạo diễn đến.

Đạo diễn chậm rãi thở hắt ra một hơi, nhìn ba người ở trung tâm vụ việc - người đại diện đang rêи ɾỉ đau đớn, Chu Lộc suýt thì bị dọa cho choáng váng, còn kẻ tấn công thì hoàn toàn bất tỉnh... Ông ta đột nhiên hít mạnh một hơi, gân xanh trên trán cũng nổi rõ cả lên.

“Báo cảnh sát đi... Gọi xe cấp cứu luôn chứ?” Ông ta nhức đầu ấn vào giữa chân mày.

Xảy ra sự cố lớn như vậy, dù muốn giấu cũng là không thể.

Nhưng quan trọng nhất bây giờ là...

Đạo diễn lại mở mắt ra, trong mắt ánh lên tia sắc bén, đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi lạnh giọng nói:

“Chuyện xảy ra hôm nay, tôi không muốn thấy bất cứ hình ảnh hay video nào bị đưa lên mạng! Càng không cho phép có bất kỳ lời đồn đoán vô căn cứ nào!”

Chỉ riêng bộ dạng hiện tại của Chu Lộc thôi, nếu bị quay lại rồi lan truyền trên mạng, cả bộ phim này coi như công cốc!

Hỏng bét! Vô dụng!

Cho dù hiện tại đạo diễn có chán ghét nam chính đến mức nào, ông ta cũng nhất định phải bảo vệ hình tượng của đối phương.

Dù thế nào, cũng không thể để chết trước khi phim phát sóng!!!

Ông ta cũng không phải không nhận ra ánh mắt lập lòe của mấy người xung quanh. Vậy nên để phòng trường hợp thật sự có ai tung clip lên, ngoài việc dùng hợp đồng để ràng buộc, ông ta còn phải nhờ công ty của Chu Lộc phối hợp xử lý.

Chỉ trong chớp mắt đạo diễn đã nghĩ ra cả loạt phương án đối phó, nhưng sắc mặt vẫn xanh lét, khiến bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng nặng nề.

Chỉ khi ánh mắt ông ta nhìn sang Vân Tranh, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

“Lần này thật sự cảm ơn cậu, nếu không nhờ cậu ra tay… Ai da!” Nếu nam chính xảy ra chuyện, fan của anh ta không xé xác đạo diễn ra mới lạ!

Vân Tranh cũng không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, chiếc ô cầm theo chủ yếu là vì bản tin thời tiết nói sẽ có mưa.

Kết quả, mưa thì chưa thấy, mà đã phải dùng ô làm vũ khí rồi.

Ánh mắt của đạo diễn cũng dừng lại trên cái ô đen, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên và mừng rỡ. Nếu không phải cái ô này đủ chắc chắn, sao có thể đỡ được cú chém vừa rồi!

Ô tốt thật!

Giải quyết xong kẻ tấn công, lúc này ánh mắt Vân Tranh mới rơi lên người người đại diện của nam chính. Vết chém khá sâu, máu trên cánh tay đối phương vẫn đang không ngừng chảy. Nếu cứ để mặc vậy chờ xe cứu thương đến, e rằng đến lúc đó người này đã ngất xỉu từ lâu rồi.

Vân Tranh nghĩ một chút, lại hỏi:

“Đạo diễn, có miếng vải với mấy thứ như gậy gộc linh tinh nào không? Phải cầm máu trước đã.”

Đạo diễn thấy thế, cũng không hỏi làm gì, lập tức gọi người đi tìm.

Tổ đạo cụ lúc này còn đang mơ mơ màng màng, nhưng vừa nghe đạo diễn ra lệnh thì thân thể đã theo bản năng mà hành động.

Mọi người vừa mới định thần lại thì đồ đã nằm trong tay rồi.

Đúng là cái ký ức cơ bắp chết tiệt! Cái tinh thần trâu bò chết tiệt!

Cầm lấy gậy gộc và khăn, Vân Tranh thuần thục băng bó miệng vết thương cho người đại diện, siết chặt để cầm máu.

Sắc mặt người kia hơi tái, nhưng tinh thần còn ổn, khiến Vân Tranh thở phào nhẹ nhõm:

“Được rồi, tạm thời không sao đâu.”

Những người khác cũng đồng loạt thở phào, trong ánh mắt đều là cảm giác may mắn.

Hôm nay may là có cậu ở đây, nếu không mà có án mạng xảy ra thì bộ phim này coi như xong đời.

Vân Tranh vừa đứng lên, đạo diễn Phó diễn đã vội vàng chạy lại, còn đưa khăn giấy ướt giúp cậu lau vết máu dính trên tay.

“Hôm nay thật sự làm phiền cậu quá rồi, may mà có cậu. Đợi xong chuyện này, tôi với đạo diễn nhất định phải mời cậu một bữa ra trò!”

Đạo diễn cũng gật đầu lia lịa bên cạnh, không chỉ là một bữa ăn, hôm nay ông ta và Chu Lộc đều phải chuẩn bị một phong bao lì xì to để cảm ơn Vân Tranh.

Đặc biệt là Chu Lộc!

Vân Tranh lau khô tay, cúi đầu nhìn những vệt máu dính trên quần áo mình, lặng lẽ và vô tội nhìn về phía hai đạo diễn.

Quần áo cậu đều bẩn hết rồi...

Đạo diễn Phó và đạo diễn làm sao không hiểu ánh mắt kia, vừa thấy Vân Tranh có nhu cầu, cả hai suýt nữa thì muốn cởi luôn quần áo mình ra đưa cho cậu mặc tạm.

“Gọi tổ trang phục...” Đạo diễn còn chưa nói hết câu thì đã bị Chu Lộc cắt ngang.