Vị đạo diễn này vốn nổi tiếng khó tính, diễn một cảnh thường phải NG mười lần tám lượt là chuyện thường. Rất hiếm người có thể qua ngay một lượt dưới tay ông ta.
Lúc này, nam chính cũng bị thu hút bước lại gần.
Trùng hợp đúng lúc đó, một bóng người lặng lẽ xuất hiện sau lưng nam chính.
Khi ánh mắt của mọi người vẫn còn tập trung vào Vân Tranh, thì bóng người kia đã âm thầm giơ tay lên cao.
“Cẩn thận!”
Tiếng va chạm mạnh đột ngột vang lên khiến tất cả bừng tỉnh. Vân Tranh lập tức quay đầu về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một gã đàn ông mặt mày dữ tợn đang cầm con dao bổ dưa hấu sắc lẹm, vung mạnh về phía nam chính.
Mà tiếng vang lớn vừa rồi là do người đại diện của nam chính đã kịp dùng chiếc ghế bên cạnh để chặn cú chém đầu tiên.
Nhưng tên tấn công như thể đã hóa điên, sau khi chém gãy ghế liền vung tiếp nhát thứ hai. Lần này, lưỡi dao dừng lại trên cánh tay của người đại diện.
May mà đối phương phản ứng nhanh, nếu không cánh tay e là đã bị chém đứt. Nhưng dẫu vậy, một vết thương sâu vẫn hằn lên da thịt.
Thấy tên kia tiếp tục lao về phía nam chính, đối mặt với con dao loé sáng lạnh lẽo, nam chính lại bị dọa đến mềm oặt, ngồi bệt dưới đất, không còn chút vẻ ngoài giỏi giang điển trai như trước.
Khi mọi người phát hiện có kẻ cầm dao tấn công, phản xạ đầu tiên của phần lớn là né tránh ra bốn phía. Lúc này bên cạnh nam chính ngoài một trợ lý ra thì chẳng còn ai khác.
Mọi người ở đây đều cho rằng nam chính sắp bị chém chết đến nơi, đúng lúc ấy, một cái ô màu đen to bản đột ngột xuất hiện, cưỡng ép chặn lại nhát dao bổ tới của tên cầm dao.
Cái ô đen xuất hiện bất ngờ khiến kẻ tập kích ngẩn người, kế đó là cơn phẫn nộ càng dữ dội hơn.
“Gϊếŧ mày! Gϊếŧ mày! Gϊếŧ mày!” Hắn giận dữ gào lên, ra sức chém liên tục vào mặt dù.
Thế nhưng cái ô đen này là loại có thể cản được cả xe tông, huống chi chỉ là một con dao! Mặc cho đối phương dùng bao nhiêu sức, dù vẫn vững như bàn thạch, trên mặt thậm chí không để lại nổi một vết xước.
Chém loạn vài nhát sau, Vân Tranh nghe thấy tiếng thở dốc của kẻ tập kích nặng nề hẳn lên. Sau một đòn công kích nữa bị chặn, hắn lập tức thu dù lại.
Hành động bất ngờ này khiến tên kia hơi sững người.
Chỉ cần một khắc đó, Vân Tranh lập tức phản đòn.
“Bộp” một tiếng, cái ô đen cứng cáp đập mạnh vào đầu đối phương.
Cơ thể người nọ khựng lại, đầu óc gần như trống rỗng trong nháy mắt, ánh mắt cũng trở nên mơ màng.
Bị đánh đến ngơ luôn rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, cái ô này nặng nhất cũng chỉ khoảng hai cân, đập lên đầu người không thể nào phát ra âm thanh nặng nề như đập vật cứng, càng không thể chỉ “gõ nhẹ một cái” đã khiến một người trưởng thành choáng váng đến vậy.
Nhưng sự thật là thế, kẻ tập kích bị đánh tới choáng váng, gần như ngã nhào xuống đất, trên trán còn nổi lên một cục u to tướng.
Dù vậy, hắn vẫn chưa từ bỏ hành động của mình.
Tay vẫn nắm con dao bổ dưa, đôi mắt mơ màng nhưng vẫn cố lết về phía nam chính: “Tao phải gϊếŧ mày... đồ tiện nhân… Tao muốn...”
Vân Tranh liền đạp mạnh lên tay phải của hắn, cơn đau khiến hắn theo phản xạ buông dao ra. Đúng lúc dao rơi xuống đất, Vân Tranh lập tức đá nó bay ra xa.
Dao không còn trên tay, người này liền chẳng còn gì đáng sợ.
Nhân cơ hội đó, cậu nắm lấy tay nam chính Chu Lộc đang sợ hãi đến mức hoang mang kéo về phía đạo diễn.
Không để tên kia kịp hồi thần, Vân Tranh lần nữa vung dù, lần này trực tiếp đánh hắn ngất xỉu.
Một tiếng “đoàng” vang lớn, khiến không ít người quay lại nhìn cái ô trong tay Vân Tranh đầy tò mò.
Cái ô này đúng là bền thật, lúc nãy chặn thẳng dao bổ dưa mà trên mặt dù vẫn không chút tổn hại!
Ô tốt!
“Có ai có dây thừng không?” Thấy kẻ tập kích đã hôn mê, Vân Tranh vội hỏi đạo diễn.
Mà đúng vào khoảnh khắc cậu cất tiếng, đồng tử Chu Lộc đang nấp bên cạnh đạo diễn đột nhiên co rút lại.