Chương 15

Dù là ở thế giới nào, quốc gia nào đi nữa, giới giải trí từ trước đến nay đều là sân chơi của tư bản, nếu không có người nâng đỡ, chỉ dựa vào sức mình thì rất khó có chỗ đứng.

Được đạo diễn Phó giúp đỡ, trong lòng Vân Tranh dâng lên muôn phần cảm xúc.

Cậu liếc ông một cái đầy cảm kích, rồi bước đi đầy kiên định.

Lần đầu tiên quay phim, cậu nhất định không thể khiến đạo diễn Phó mất mặt!

Sau khi nhận được thông báo từ đạo diễn, nhân viên trường quay lập tức nhanh chóng sắp xếp lại hiện trường, chẳng bao lâu đã phục dựng lại khung cảnh như trong kịch bản.

Không ít người khi nhìn thấy cảnh này trong lòng đều cảm thấy có chút kỳ lạ, bọn họ không hiểu đạo diễn Phó nâng đỡ một vai phụ nhỏ thế này để làm gì?

Hơn nữa... lại còn là một nhân vật như vậy.

Khi Vân Tranh từng bước tiến đến trước máy quay, toàn bộ những người xung quanh đều chăm chú nhìn cậu, quan sát cậu tỉ mỉ từ đầu đến chân.

Những ánh mắt đó không chỉ đến từ nhân viên đoàn phim, mà còn có cả các diễn viên sẽ quay trong hôm nay.

Thậm chí, ngay cả nữ chính số một ở phía bên kia cũng tò mò liếc mắt nhìn sang.

Với một diễn viên tuyến mười tám mà nói, phải chịu đựng nhiều ánh mắt dồn dập thế này là một áp lực cực lớn, chỉ cần lỡ một giây thôi cũng có thể khiến bản thân sụp đổ.

Đạo diễn Phó nhìn “Triệu Dĩnh” bước đi vững vàng, nụ cười trên mặt ông cũng trở nên thật lòng và chân thành hơn rất nhiều.

Phượng hoàng tắm lửa tái sinh, sau khi được sống lại một lần nữa, khả năng chịu áp lực của đứa nhỏ này cũng mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều.

Vân Tranh đứng ở đúng vị trí được đánh dấu trước máy quay, cụp mắt xuống, yên lặng chờ đợi lệnh quay từ đạo diễn.

Khẩn trương ư?

Cậu cảm nhận rõ những ánh mắt đổ dồn về từ bốn phương tám hướng, vậy mà không chỉ không thấy căng thẳng, mà ngược lại còn thấy hơi hưng phấn, thậm chí là kích động.

Cảnh tượng thế này, cậu vốn đã quá quen thuộc rồi.

[Triệu Dĩnh đi vào con ngõ nhỏ gần hiện trường vụ án, xung quanh là những cư dân đang bàn tán sôi nổi về vụ thảm án diệt môn.

Hắn bưng ly nước của mình, giả vờ như một người qua đường bình thường, tò mò lắng nghe họ trò chuyện, thỉnh thoảng còn phụ họa vài câu “ồ”, “chậc chậc”.

Đợi đến năm giờ chiều, đám đông dần tản đi, Triệu Dĩnh một mình bước tới trước cửa nhà nạn nhân, lặng lẽ đứng thật lâu.

Hắn nhớ lại vụ án mạng mười năm trước.]

Theo dòng thời gian trong cảnh quay tiến triển, ánh mắt của nhân vật Triệu Dĩnh cũng dần thay đổi theo hiệu ứng ánh sáng – từ hiếu kỳ, tò mò dần chuyển thành u ám và sâu lắng.

Khi thấy ánh mắt của Triệu Dĩnh trở nên trầm lặng, đen tối và có chiều sâu, trên gương mặt đạo diễn cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng, nụ cười này khiến không ít người xung quanh ngạc nhiên.

Đạo diễn này nổi tiếng là người khó tính, cho dù chỉ là một bộ web drama, ông cũng luôn giữ thái độ nghiêm túc như khi quay phim điện ảnh.

Mà một đạo diễn như vậy lại tỏ ra vui mừng rõ rệt thế này, quả thực hiếm thấy.

Đạo diễn Phó vui sướиɠ cười hề hề, ghé tai đạo diễn chính nhỏ giọng khoe khoang:

“Cậu nhóc này ánh mắt có phải rất linh động không?”

Ông biết ngay tên nhóc này làm được việc! Thật sự nở mày nở mặt vì cậu!

Trước đây chỉ vì một thay đổi nhỏ trong đồng tử mà bản thân đã lập tức quyết định chọn Vân Tranh, sau đó cũng không phải chưa từng nghe người khác nghi ngờ, chỉ là do ngại thân phận của mình nên họ không nói thẳng ra mà thôi.

Giờ thì hay rồi, ngay cả đạo diễn cũng đã lên tiếng khen, ai còn dám nghi ngờ nữa chứ!

“Cắt!”

Khi "Triệu Dĩnh" xoay người rời đi, Vân Tranh cũng theo đó thoát ly khỏi vai diễn.

Chỉ một phân đoạn ngắn mà thôi, nhưng ánh mắt mọi người xung quanh nhìn cậu đã hoàn toàn khác hẳn trước đó.

“Không tồi, ánh mắt chuyển biến rất tự nhiên, trước đây từng học qua diễn xuất à?” Đạo diễn hỏi với giọng có phần hời hợt.

Vân Tranh vừa mới mở miệng, định giải thích đôi câu, lại bị đạo diễn Phó chen vào cướp lời:

“Thằng bé này làm gì có điều kiện để học hành bài bản, có học thì chắc cũng là tự học thôi.”

Đạo diễn nhìn lướt qua đạo diễn Phó, người cứ như sợ bị người khác hỏi đến, nhưng cũng không tiếp tục truy vấn nữa.

“Được rồi, quay thêm một cảnh cận mắt là xong.”

Câu này vừa thốt ra liền khiến đám đông nho nhỏ xung quanh khẽ xôn xao, có người lần đầu đóng phim mà không NG lần nào!