Chương 14

Ông đã từng điều tra qua những bộ phim truyền hình mà Vân Tranh quay trước đó, phát hiện đứa nhỏ này trông có vẻ tinh thần không được tốt lắm. Đặc biệt là sau khi người thân cuối cùng qua đời, trong mắt cậu hoàn toàn không còn chút ánh sáng nào, cảm giác... giống như cũng muốn đi theo người thân rời khỏi thế gian này vậy.

Đạo diễn Phó không rõ ràng giữa chừng đã xảy ra chuyện gì, mới khiến đứa nhỏ Vân Tranh này một lần nữa sống lại như được thắp sáng sinh khí.

Nhưng mà như vậy thì thật tốt, rất tốt, tốt nhất là cứ giữ được trạng thái đó mãi.

Vân Tranh lại hoàn toàn không hay biết, bản thân đã bị đạo diễn Phó và biên kịch thầm gán cho danh hiệu "tiểu đáng thương".

Nếu mà biết rồi… thì càng hay chứ sao!

Đừng quan tâm vì lý do gì bị người ta nhớ đến, chỉ cần được nhớ tới là được. Lỡ đâu sau này có vai diễn thích hợp, nói không chừng sẽ tới lượt mình đóng thì sao.

Hôm nay cậu chỉ có một cảnh quay, chính là phân đoạn nam nữ chính đến đồn cảnh sát gặp Triệu Dĩnh. Chỉ tiếc lúc họ đến thì Triệu Dĩnh vẫn còn ở bên ngoài, vừa vặn bỏ lỡ nhân vật quan trọng này.

Còn Triệu Dĩnh ăn mặc luộm thuộm như vậy, thật ra là đang đi quanh hiện trường vụ án gần đó.

Dù sao thì, với bộ dạng hiện tại của hắn, chẳng ai có thể nhận ra hắn là cảnh sát.

Còn ở góc độ khán giả, đây là lần đầu tiên Triệu Dĩnh “ra sân khấu”, tự nhiên cũng không ai biết thân phận thật sự của hắn.

Vân Tranh ngồi ở bên cạnh không bao lâu thì nam nữ chính của đoàn phim đã xuất hiện.

Cậu đứng lẫn trong đám người, chăm chú nghe lén nhân viên đoàn phim tám chuyện:

Ai đó tự xưng là nghệ sĩ gạo cội, từng ra tay với diễn viên đóng vai con trai mình trong đoàn phim trước, may là cuối cùng không thành…

Hai diễn viên nọ bên ngoài là quan hệ cạnh tranh, thực ra là một đôi tình nhân…

Ai đó, ai đó nữa… balabala…

Họ nói chuyện bằng giọng rất nhỏ, nhưng tai Vân Tranh rất thính, vốn rất hợp để nghe lén mấy chuyện bát quái kiểu này.

Huống chi cậu hiện tại vẫn chỉ là một diễn viên vô danh, ai mà đề phòng cậu cơ chứ?

Đợi đến khi sau này nổi tiếng rồi, có chút địa vị trong giới, nếu còn muốn nghe lén chuyện bát quái thì e là sẽ phiền toái hơn nhiều.

Tất nhiên, đến lúc đó có khi cậu lại là nhân vật chính trong miệng người khác cũng nên.

Khoảnh khắc nam nữ chính xuất hiện, không khí quanh đó chợt yên tĩnh một thoáng. Không ít người còn làm mặt quỷ với đồng nghiệp bên cạnh.

Vân Tranh theo ánh mắt mọi người nhìn qua, chỉ thấy hai người kia mặc cảnh phục thẳng thớm, đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh đạo diễn nghe ông chỉ đạo cảnh quay.

Rất nhanh, cảnh quay chính thức bắt đầu.

Chưa tới lượt mình, Vân Tranh dứt khoát cứ tiếp tục ngồi yên tại chỗ cũ, tranh thủ quan sát kỹ năng diễn xuất của hai người kia.

Từ lời tán gẫu của một vài nhân viên đoàn phim, cậu biết được hai người đó đều là những diễn viên trẻ đang cực kỳ nổi tiếng hiện nay.

Không lâu trước đây, cả hai đều đồng thời giành giải “Diễn viên mới xuất sắc nhất”.

Mà bộ phim lần này, thực ra là sản phẩm được hai công ty của họ liên kết sản xuất riêng cho hai người.

Về chuyện này, Vân Tranh chỉ có một ý nghĩ, thảo nào lần này chất lượng kịch bản lại tốt đến vậy!

So với nữ chính vô ơn và nam chính ăn trộm đồ người khác của kịch bản trước, lần này cả nam lẫn nữ chính đều là người bình thường.

Mà còn là những người thông minh!

“Triệu Dĩnh? Triệu Dĩnh có ở đây không?”

Một giọng nói bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Tranh, cậu ngẩng đầu lên, liền thấy đạo diễn Phó đang ngồi cạnh đạo diễn chính, hào hứng vẫy tay gọi cậu lại.

Vân Tranh bước chậm rãi đến chỗ đạo diễn Phó dưới ánh nhìn của mọi người:

“Đạo diễn Phó, có chuyện gì vậy ạ?”

Lúc này hình như vẫn chưa đến cảnh của mình đâu?

“Lão Trương, nhìn đi! Bây giờ cái người này chẳng phải giống y như đúc Triệu Dĩnh trong kịch bản của thầy Lý sao?”

Đạo diễn Phó cười hớn hở, vẻ mặt đầy đắc ý khi nói với đạo diễn chính.

Đạo diễn híp mắt đánh giá Vân Tranh, so với lần chụp ảnh tạo hình trước đó, giờ đây “Triệu Dĩnh” của hiện tại càng giống với hình tượng trong kịch bản hơn rất nhiều.

Có vẻ như sau khi chụp tạo hình, người trẻ tuổi này đã nghiêm túc suy nghĩ và điều chỉnh lại một lần nữa.

Không tệ, không tệ.

Trong lòng rất hài lòng, nhưng trên mặt đạo diễn lại không để lộ chút biểu cảm nào, chỉ có đạo diễn Phó nhìn thấy khóe mắt ông hơi nhếch lên một chút, mới đoán được cảm xúc thật trong lòng ông.

“Tôi nghe nói ánh mắt cậu rất linh động, nào, thử cho tôi xem một lần.”

Đạo diễn hơi nhấc cằm lên, chỉ vào Vân Tranh ra hiệu.

Là muốn cậu lên sân khấu thử trước?

Vân Tranh theo bản năng quay sang nhìn đạo diễn Phó, chỉ thấy ông ta làm mặt quỷ với cậu một cái:

“Nhìn tôi làm gì, đi đi chứ!”

Hiểu rồi, đây là muốn cậu nhân cơ hội biểu diễn một phen trước mặt đạo diễn chính!

Trước đó đã giới thiệu cậu với biên kịch, giờ lại cho cậu một cơ hội thể hiện ngay trước mặt đạo diễn, đạo diễn Phó... thật sự đã bỏ rất nhiều tâm sức vì cậu.