Chương 13

Đạo diễn Phó tặc lưỡi hai tiếng, bước đến gần, phát hiện lần hóa trang này dường như còn hoàn hảo hơn cả lần trước:

“Lần trước vẫn còn có thể nhận ra một chút bóng dáng thật, lần này thì thật sự không nhìn ra được gì.”

Chuyên viên hóa trang mà họ mời đến, không ngờ lại lợi hại đến vậy!

Ánh mắt đạo diễn Phó dừng lại trên người “Triệu Dĩnh”: áo khoác lông xám, áσ ɭóŧ vàng nhạt, ly trà kỷ tử nhấp từng ngụm – hoàn toàn trùng khớp với tạo hình nhân vật trong kịch bản!

Đúng lúc này, biên kịch cũng đi đến. Ban đầu là muốn bàn bạc một số việc với đạo diễn Phó.

Nhưng khi thấy người đàn ông kia, bước chân của anh ta bỗng khựng lại.

“Ủa? Triệu Dĩnh? Nhanh vậy đã hóa trang xong rồi à?”

Biên kịch vui vẻ bước tới gần. Lần trước khi tạo hình nhân vật, vì bận việc nên anh ta chỉ kịp xem qua một tấm ảnh.

Giờ được tận mắt nhìn thấy người thật – ừm, đúng là hương vị thật sự đây rồi, một luồng khí chất đậm đặc, đập thẳng vào mặt, đúng kiểu đáng khinh ghê gớm.

Vân Tranh: “...”

Người này là ai?

Đạo diễn Phó vỗ một cái vào sau đầu cậu:

“Ngẩn người gì thế, đây là biên kịch Lý, còn không mau chào hỏi người ta đi!”

À, là biên kịch à.

Vân Tranh nở nụ cười ngượng ngùng, ngoan ngoãn chào hỏi biên kịch:

“Chào biên kịch Lý, tôi là Vân Tranh, đóng vai Triệu Dĩnh.”

Nhưng cậu lại quên mất rằng, hiện tại mình không còn là cậu trai trẻ đẹp trai tuổi đôi mươi năm ấy nữa, mà là ông chú trung niên Triệu Dĩnh hơn bốn mươi tuổi.

Vân Tranh vừa cười lên, biên kịch và đạo diễn Phó đều đồng loạt giật giật khóe mắt - một người đàn ông trung niên luộm thuộm, đầy vẻ dầu mỡ, bụ bẫm lại nở nụ cười thẹn thùng với người ta… Hình ảnh này thật sự quá sức… cay mắt.

“Đừng… đừng cười nữa.” Biên kịch lập tức quay đầu đi, không dám nhìn thẳng.

Vân Tranh “à” một tiếng, vội vàng thu lại nụ cười kỳ dị kia.

“Được rồi, gặp mặt rồi thì thôi, mau đi lo việc của cậu đi.” Đạo diễn Phó đẩy nhẹ vai Vân Tranh một cái.

Sau khi cậu rời đi, biên kịch khẽ tặc lưỡi, liếc mắt đầy nghi ngờ nhìn người đàn ông bên cạnh:

“Hiếm khi thấy ông chủ động tiếp chuyện với một diễn viên nhỏ.”

Đoàn phim bọn họ là một đoàn phim chính quy! Ông đừng có vì một phút hồ đồ mà phá hỏng danh tiếng gầy dựng cả đời chứ!

Tuy gọi là đạo diễn Phó, nhưng ông ta là một đạo diễn có tiếng tăm và thành tích trong giới, không phải không từng có người nhờ ông nâng đỡ.

Chỉ là, cái tính khí chết tiệt của ông ta...

Cũng từng có những đứa trẻ có thiên phú, đạo diễn Phó sẵn sàng tận tâm chỉ dạy tại phim trường. Nhưng tình huống lần này rõ ràng không giống, rất rõ ràng là ông ta muốn ghi nhớ cậu diễn viên trẻ kia.

Nghe biên kịch nói vậy, đạo diễn Phó thở dài một tiếng.

Ông ta im lặng hồi lâu, biên kịch cũng không thúc giục, chỉ yên lặng chờ đợi.

Mãi một lúc sau, đạo diễn Phó mới trầm giọng giải thích:

“Ban đầu tôi tưởng cậu ta là dân chuyên nghiệp, sau đó tra thử một chút...”

Ông dừng lại, trong mắt như phủ một tầng hơi nước mờ mờ:

“Tôi không ngờ, hoàn cảnh gia đình của cậu ấy lại giống tôi đến vậy.”

Một câu này khiến biên kịch vốn đang dựa vào tường phải đứng thẳng người lên.

Hoàn cảnh gia đình của đạo diễn Phó vốn không phải là bí mật đối với người trong giới. Lúc nhỏ, cha mẹ ông ta bỏ đi, đang chuẩn bị thi đại học thì bà ngoại qua đời, cuối cùng chỉ còn lại ông ngoại. Nhưng những ngày yên ổn chẳng được bao lâu, vừa mới tốt nghiệp đại học, ông ngoại cũng qua đời.

Nếu nói là “giống nhau”, thì nghĩa là cậu diễn viên trẻ vừa rời đi kia cũng chỉ còn lại một thân một mình.

Lúc này, đến lượt biên kịch im lặng.

Nhìn thấy một người có hoàn cảnh tương tự mình, lại còn có tài năng, tự nhiên sẽ không nỡ buông tay.

Đạo diễn Phó cúi đầu nhìn xuống đất, thật ra ngoài chuyện đó ra, ông vẫn còn một phần lo lắng dành cho Vân Tranh.