Chương 12

Cậu ngẫm lại hai nhiệm vụ trước của nguyên chủ. Theo đánh giá của Vân Tranh, diễn xuất của nguyên chủ tuy không thể gọi là đỉnh cao, nhưng tuyệt đối đã đạt yêu cầu.

Chẳng lẽ... chỉ vì chỉ vừa đủ đạt yêu cầu, nên mới không thể chạm mốc 100%?

“Hệ thống?” Vân Tranh nhẹ giọng gọi thử một tiếng, nhưng quả nhiên, không có bất kỳ phản hồi nào.

Cậu bất lực chống trán, trong lòng lặng lẽ phun tào cái hệ thống trí tuệ kém cỏi này. Đưa ra nhiệm vụ thì nhanh, còn lúc khác lại câm như hến, chẳng giúp được gì cả!

Không, giống như là đã chết luôn rồi vậy (?_?)

Không còn cách nào khác, chỉ có thể tự mình từ từ tìm cơ hội giải đáp nghi vấn.

Sau khi xác định rằng hệ thống không thể cung cấp thêm thông tin gì nữa, Vân Tranh đành gác lại những điều nghi hoặc đó sang một bên, tập trung tinh thần vào kịch bản hiện tại.

Sau khi ký hợp đồng, chỉ mấy ngày sau, tiền thù lao tạm ứng đã được chuyển thẳng vào thẻ của cậu.

Cùng lúc đó, kịch bản hoàn chỉnh liên quan đến nhân vật Triệu Dĩnh mà cậu sẽ đảm nhiệm cũng được gửi đến.

Khi đến ngày thử tạo hình và chụp ảnh tạo hình, Vân Tranh đeo khẩu trang đi một chuyến. Sau mấy tiếng đồng hồ hóa trang kỹ lưỡng, một người đàn ông trung niên bụng phệ, trông đầy vẻ dầu mỡ, liền xuất hiện trước mặt mọi người.

Đạo diễn chính trước đây chưa từng gặp cũng có mặt. Thấy Triệu Dĩnh xuất hiện giống hệt như miêu tả trong kịch bản, ông ta gật đầu hài lòng.

Trước đây ông ta từng nghi ngờ quyết định chọn người của đạo diễn Phó diễn, nhưng đối phương rất chắc chắn cam đoan rằng Vân Tranh có thể hoàn toàn đảm nhận vai diễn này.

Đạo diễn và đạo diễn Phó là bạn cũ, nên ông ta vẫn khá tin tưởng vào con mắt nhìn người của đối phương.

Người trong đoàn phim không phải không biết người đóng vai “Triệu Dĩnh” thật ra là một thanh niên trẻ tuổi. Nhưng vì chưa từng thấy mặt thật, nên họ cũng không rõ hai bên khác biệt lớn tới mức nào.

Riêng chuyên viên trang điểm thì lại biết rất rõ, không chỉ biết mà còn suýt bị mệt chết vì hóa trang quá mức phức tạp TwT.

Lịch quay chính thức của đoàn phim được sắp xếp bắt đầu sau ba tuần nữa. Trong thời gian đó, Vân Tranh không ngừng nghiền ngẫm nội dung kịch bản lần này.

[Năm 2000, tại thành phố Y xảy ra một vụ án liên hoàn diệt môn, hung thủ nhẫn tâm sát hại ba gia đình với tổng cộng 18 người. Nhưng một tên tội phạm hung ác như vậy, cảnh sát lại không thể lần ra manh mối nào, cho đến tận 10 năm sau, một vụ thảm án diệt môn khác lại xảy ra.]

Đó là phần tóm tắt cốt truyện của Ngàn ngày truy hung.

Ngay khi đọc đến đoạn này, Vân Tranh đã bắt đầu suy đoán xem nhiệm vụ lần này sẽ được thưởng cái gì.

Liên hoàn gϊếŧ người, diệt môn, án chưa phá... Có lẽ phần thưởng lần này sẽ liên quan đến việc điều tra hung thủ hoặc phá án gì đó.

Từ việc Triệu Dĩnh canh cánh trong lòng suốt mười năm cũng có thể đoán được, điều mà nhân vật này khát vọng nhất trước khi chết, chắc chắn là tìm ra kẻ thủ ác.

Chỉ là...

“Dụng cụ phá án các kiểu thì nhiều lắm mà...” Vân Tranh vừa nói vừa gặm một cây phô mai kép vị khoai lang chiên, hồi tưởng lại những công cụ phá án thần kỳ trong thế giới của mình.

Ví dụ như loại bột kim loại siêu nhỏ dùng để thu thập dấu vân tay ở cấp độ cực kỳ chi tiết bằng sóng siêu âm, hay hệ thống phân tích biểu cảm vi mô và cảm xúc giọng nói trong thẩm vấn...

Vậy thì điều mà Triệu Dĩnh muốn, rốt cuộc là cái gì đây?

Vân Tranh cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào bản chi tiết vụ án, chìm vào trầm tư.

Có lẽ, cậu có thể từ những chi tiết này mà lần ra được phân loại phần thưởng.

Ba vòng thời gian trôi qua rất nhanh, đến ngày bắt đầu ghi hình, một người đàn ông trung niên mặc áσ ɭóŧ màu vàng nhạt, bên ngoài khoác chiếc áo lông màu xám, lặng lẽ đi vào khu phố cổ.

Lúc ông ta đi ngang qua, những người xung quanh hoàn toàn không có chút phản ứng nào, tất cả đều đang mải mê chú ý đến đoàn phim đang quay trong con hẻm.

Người này nhìn chẳng khác gì cư dân bình thường sống quanh đó, căn bản không ai ngờ được ông ta cũng là một diễn viên.

Cứ như vậy, người đàn ông trung niên với cái bụng bự tròn, tay trái xách một ly trà kỷ tử, tay phải cầm dù, lắc lư bước đến trước mặt đạo diễn Phó.

Đạo diễn Phó đang loay hoay chỉnh máy móc, bị bóng người che mất tầm nhìn thì tỏ vẻ khó chịu, ngẩng đầu lên.

Kết quả là, vừa nhìn thấy dáng vẻ của người đàn ông trước mặt, dù biết đó là tạo hình hóa trang, đạo diễn Phó vẫn sững người trong giây lát.

“Đạo diễn Phó, lâu rồi không gặp nha.”

Người đàn ông nhếch môi cười, để lộ hàm răng ố vàng bên trong.

Phải nói thật, nụ cười đó... thật sự có chút ghê tởm.

Nhưng chính là người đàn ông nặng mùi trung niên ấy, khi mở miệng lại phát ra giọng nói trẻ trung, mát lạnh như dòng suối, sự đối lập mạnh mẽ ấy lập tức thu hút không ít ánh mắt chú ý.

Lúc chụp ảnh tạo hình lần trước, cậu dùng giọng biến âm, nên rất nhiều người cứ nghĩ diễn viên đóng vai “Triệu Dĩnh” là một người gần 40 tuổi thật.