Trước đây, Vân Tranh sẽ không bao giờ tỉ mỉ xem hợp đồng, cậu chỉ quan tâm đến thù lao và thời điểm chuyển khoản.
Nhưng hiện tại... khác hẳn!
Người thì vẫn là người đó, diện mạo chẳng thay đổi, nhưng khí chất quanh thân lại như thể biến thành một người khác.
“Cậu đây là...” Sao lại như vậy?
Người đại diện còn đang do dự, chưa kịp mở miệng hỏi thì Vân Tranh đã cắt lời:
“Anh thêm giúp tôi một việc, tiền thù lao lần này, khi nào có thể nhận?”
Dù không phải là nguyên chủ, nhưng cậu cũng rất để tâm chuyện tiền bạc.
Dù sao thì, khoản nợ kế tiếp cũng đã gần tới hạn rồi.
Tiền trong thẻ của cậu căn bản là không đủ để trả nợ nữa!
Người đại diện dừng lại một chút, lập tức thu dọn hợp đồng trên mặt bàn, nhanh chóng trả lời:
“Trong vài ngày tới thôi, rất nhanh sẽ nhận được.”
Ký xong hợp đồng, Vân Tranh chậm rãi đứng dậy, xoay người định rời đi.
Nhưng hắn chưa đi được mấy bước thì đã nghe thấy giọng nói có chút do dự của người đại diện phía sau:
“Vân Tranh... cậu không sao chứ?”
Vân Tranh quay đầu lại, phát hiện trong mắt người đại diện đúng là có chút lo lắng dành cho mình.
Dù không nhiều, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được.
Cậu lại âm thầm cảm khái trong lòng: Người đại diện của nguyên chủ quả thật không tệ.
Vừa lắc đầu vừa đáp:
“Tôi có thể có chuyện gì được chứ? Không sao đâu.”
Người đại diện trong lòng vẫn có chút nghi ngờ, nhưng đã là chính chủ nói không sao, thì cho dù trong lòng có phỏng đoán cũng không tiện hỏi thêm.
Nghĩ đến lát nữa còn phải giải quyết đống rắc rối khác, người đại diện chau mày thật chặt, vẫy tay với Vân Tranh rồi vội vàng rời khỏi nơi này.
Sau khi rời công ty, Vân Tranh không về nhà ngay.
Cậu tìm một công viên gần đó, ngồi xuống, nhớ lại phản ứng của hệ thống lúc mình ký tên vào hợp đồng.
Xung quanh lúc này không có ai, Vân Tranh thử gọi một tiếng hệ thống, rồi bấm mở giao diện nhiệm vụ.
Chỉ thấy không biết từ khi nào, trong giao diện đã xuất hiện thêm một thanh tiến độ mới, tiến độ nhiệm vụ: 20%.
Đây là điều mà nguyên chủ chưa từng thấy bao giờ.
Vân Tranh thử chạm tay vào thanh tiến độ, giao diện vốn nhỏ bằng ngón tay đột nhiên phóng to ra.
Sau khi phóng to, hắn cũng phát hiện được một điều bất thường trên thanh tiến độ.
Tiến độ nhiệm vụ được chia thành nhiều mốc rõ ràng - 20%, 50%, 80% và 100%.
Những mốc phân chia này được định sẵn, nhưng lý do vì sao thanh tiến độ lại tăng đến 20% thì hệ thống không hề đưa ra bất cứ lời giải thích nào.
Nếu không phải trước đó có âm thanh nhắc nhở, e rằng đến khi hoàn thành nhiệm vụ cậu cũng không biết thanh tiến độ này tồn tại.
Nhưng tại sao những lần trước nguyên chủ làm nhiệm vụ lại không có tiến độ?
Chẳng lẽ... phải sau khi thực sự đưa ra quyết định quan trọng thì hệ thống mới bắt đầu kích hoạt theo dõi tiến trình?
Vân Tranh chạm loạn trên giao diện, nhưng hệ thống cứ như “đã chết”, hoàn toàn không có chút phản hồi nào.
Cho đến khi... cậu vô tình bấm vào đâu đó, một giao diện mới bật ra.
“80%? Nguyên chủ lại không hoàn thành nhiệm vụ 100%?”
Vân Tranh cũng không rõ mình đã bấm vào chỗ nào, mà khiến giao diện thanh tiến độ cũ biến mất.
Giao diện mới này hiển thị tiến độ nhiệm vụ của nguyên chủ trong hai lần trước.
“Sao lại chỉ có 80%?”
Vân Tranh trừng lớn đôi mắt đào hoa, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ của hai nhiệm vụ trước đó. Bất kể là nhiệm vụ đầu tiên khi nguyên chủ diễn vai sư tôn trong Phượng hoàng phi, hay lần thứ hai khi đóng vai thiếu gia nhà giàu trong Lưu ly truyện, cả hai lần thanh tiến độ đều chỉ đạt đến 80%.
Nói cách khác, nguyên chủ chưa từng hoàn thành nhiệm vụ ở mức trăm phần trăm!
Vậy... phần thưởng của hai nhiệm vụ đó là từ đâu ra?
Chẳng lẽ... hệ thống không yêu cầu phải hoàn thành đủ 100% mới nhận được phần thưởng? Hoặc đó chỉ là phần thưởng tương ứng với mốc 80%, còn phần trăm tối đa sẽ có thưởng riêng?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Vân Tranh dần trở nên sâu thẳm.
Bất kể là chiếc ô đen hay là Thiên Mục Trản, đối với cậu, thậm chí với cả quốc gia này, đều là bảo vật hiếm có vô giá.
Nếu đó mới chỉ là phần thưởng ở mốc 80%, thì phần thưởng khi đạt 100% chẳng phải còn quý giá hơn sao?
Chiếc ô đen là vũ khí thiên về phòng ngự. Vậy nếu hoàn thành 100%, phần thưởng sẽ là gì?
Không... trọng điểm không nằm ở đó!
Vân Tranh vỗ mặt mình một cái, hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh.
Sau đó cậu lại mở bảng nhiệm vụ ra, đồng tử đen nhánh chăm chú nhìn vào dòng chữ nhiệm vụ:
[Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ diễn vai Triệu Dĩnh trong "Ngàn ngày truy hung"]
Nói là “hoàn thành”, thật sự không yêu cầu nhất định phải đạt 100% tiến độ...
Vân Tranh ngồi yên lặng trên ghế dài, chìm đắm vào dòng suy nghĩ của bản thân: Trọng điểm không phải là phần thưởng, mà là tại sao lại không đạt được 100%.
Vân Tranh cũng không phải người theo chủ nghĩa hoàn hảo đến mức cố chấp, nhất định phải làm được tuyệt đối, chỉ là hắn thật sự thấy tò mò, rõ ràng đã quay phim xong, vai diễn cũng được công nhận, vì sao vẫn không đạt điểm tối đa?
Vậy 20% còn lại ở đâu?