Chương 49: Ta muốn xem nhân phẩm đứa con ấy ra sao?

Trong thư phòng ở tiền viện, một hán tử thân hình cao lớn, tóc hoa râm, râu ria xồm xoàm, đứng trước mặt Trấn Quốc Công, cung kính nói lời từ biệt:

“Thiếu tướng quân, lá rụng về cội, thuộc hạ rời quê cũng đã gần ba mươi năm rồi. Giờ đây tuổi đã xế chiều, cũng nên trở về quê hương hưởng chút an nhàn.”

Trấn Quốc Công khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng vẻ không nỡ rời xa:

“Cố thúc, người là bậc trưởng bối đã theo phụ thân ta suốt ba mươi năm. Trên đường lưu đày, nếu không nhờ người liều mạng cứu lấy tiểu tử thứ hai của ta, có lẽ nó đã không còn trên cõi đời này. Với nhà họ Sở ta, người đã chẳng khác nào thân nhân. Giờ người cô đơn lẻ bóng, chi bằng ở lại trong phủ giúp ta huấn luyện mấy tên tiểu tử kia, dạy dỗ thêm cho đám hộ vệ?”

Lão Cố nở nụ cười chân chất, hiền hậu, cất giọng trầm ổn:

“Nhà ta chỉ còn sót lại mỗi mình ta, không thể để dòng tộc này đứt đoạn từ đời ta được. Trước khi tòng quân, ta đã nhờ tộc trưởng làm chủ, nhận nuôi một đứa bé trong tộc làm con thừa tự. Lần này về quê, một là muốn xem thử phẩm hạnh của nó ra sao, nếu tốt thì đưa nó về kinh thành, cho theo hầu hạ trong phủ. Hai là… nhà cũ của ta cách Diễn thành không xa, có thể thuận tiện giúp ngài tìm kiếm tiểu thư.”

Trấn Quốc Công nghe vậy thì trầm ngâm giây lát, sau đó không ép buộc nữa. Ông quay sang ra hiệu cho quản gia mang đến mấy tấm ngân phiếu, tổng cộng gần một nghìn lượng, rồi nhét vào tay lão Cố:

“Chỗ này người cầm lấy. Căn nhà ở phía đông thành, trong thời gian người vắng mặt, ta đã giao cho Trường Quý trông nom cẩn thận rồi.”

Trường Quý là quản gia trong phủ, cũng là gia nhân lâu năm của nhà họ Sở.

Lão Cố từ biệt Trấn Quốc Công, gom lấy hai bộ quần áo cũ, thuê một chiếc xe ngựa cũ kỹ, lặng lẽ rời khỏi kinh thành, men theo đường lớn về phía bắc, hướng tới một trấn nhỏ hẻo lánh ở bắc Diễn thành.

Tại trấn nhỏ vô danh ấy, Lưu thị khẽ liếc nhìn Cố Kiều, ánh mắt kín đáo trao đổi. Cố Kiều chỉ hơi cúi đầu, khóe miệng ẩn hiện nụ cười mơ hồ. Cảnh tượng này rơi vào tầm mắt của Cố Dạ, nàng âm thầm thu hết vào trong lòng.

Cố Kiều cất giọng ôn tồn:

“Minh Nhi, đói bụng rồi phải không? Góc đường bên kia có hàng bánh nướng, con qua đó mua mấy cái lót dạ đi.” Dứt lời, y đưa cho Cố Minh sáu đồng tiền.

Bánh nướng hai đồng một cái. Lưu thị thấy vậy thì đau lòng, kéo tay áo Cố Kiều, thấp giọng trách:

“Đưa cho nó nhiều như vậy làm gì? Mua một cái nếm thử là được rồi, chẳng phải chúng ta còn mang theo lương khô sao?”

Lương khô họ mang theo cũng chỉ là mấy nắm bánh ngô trộn rau dại, sao sánh được với bánh nướng giòn tan thơm ngào ngạt kia?

Cố Minh cầm lấy mấy đồng tiền trong tay phụ thân, nhanh nhẹn chạy đi. Vừa chạy, nó vừa quay đầu lại, hướng về phía Cố Dạ cười toe toét, hô lớn:

“Muội chờ đấy, ca ca sẽ mua bánh nướng cho muội ăn! Bánh nướng ngon lắm đấy!”

Lưu thị vội bước theo mấy bước, liền bị Cố Kiều quát lớn:

"Trở lại! Chẳng qua chỉ có hai văn tiền, đừng có tiếc của nữa, lo chuyện chính đi!"

Lưu thị làu bàu mấy câu rồi quay lại, bàn tay thô kệch như móng lợn liền chộp lấy cánh tay của Cố Dạ, nhưng nàng nhanh nhẹn lách người tránh được. Cố Kiều liền túm lấy nàng, Lưu thị nhân cơ hội đó, mạnh tay véo mấy cái lên eo nàng rồi thô lỗ kéo về phía con hẻm nhỏ vắng vẻ.