Chương 45: Ắt hẳn có mưu đồ

Trời đã dần tối, mà còn cách viện lớn vài dặm đường núi nữa. Nhìn lại chân của Cố Dạ, e rằng đã phồng rộp đến rướm máu, mỗi bước đi chẳng khác nào giẫm lên đầu mũi dao, đau đớn đến thấu tim gan. Nàng lê từng bước nặng nề, chậm rãi theo sau Lưu thị và Cố Kiều, khoảng cách ngày càng xa.

Chợt từ trong khu rừng tối đen vang lên một tiếng sói tru sắc lạnh, làm Lưu thị sợ đến mức giật bắn cả người. Cố Kiều quay đầu lại liếc nhìn, đôi mày cau chặt, cố nén cơn giận mà gắt:

“Chậm như vậy! Nếu đàn sói kéo tới, cả nhà ta đều không thoát được đâu!”

“Cha cứ đi trước đi, không cần lo cho con!” Chân Cố Dạ đau rát, trong lòng lửa giận bốc cao, lời nói ra tự nhiên chẳng thể mềm mỏng.

Cố Kiều hừ lạnh trong bụng: Nếu không phải vì mấy lạng bạc kia, ai thèm bận tâm ngươi sống chết ra sao! Song, ngoài mặt hắn vẫn cố nhịn xuống, bực bội nói:

“Qua đây, cha cõng con!”

Vô duyên vô cớ mà ra tay tốt bụng, ắt hẳn có mưu đồ! Cố Dạ nhếch môi, chẳng chút khách sáo mà trèo lên lưng Cố Kiều. Ký ức của nguyên chủ cho nàng biết, người cha này xưa nay chưa từng đối xử tử tế với nàng, thậm chí còn xem như không tồn tại. Giờ lại có thể được ông ta cõng trên lưng, nếu là nguyên chủ chắc đã cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng Cố Dạ thì khác, nàng thản nhiên hưởng thụ — tiết kiệm được chút sức lực, cớ sao không làm?

Trong bóng tối, ám vệ theo dõi từ xa thở dài một tiếng: Sắp bị cha mẹ bán đi rồi, còn cao hứng thế kia! Y nhìn vẻ mặt rạng rỡ của nàng mà không khỏi lo lắng — chẳng lẽ nên báo cho nàng biết? Nhưng lúc chủ nhân rời đi đã dặn dò kỹ, chưa đến thời khắc sinh tử thì không được để lộ thân phận... Thôi, cứ chờ xem đã!

Ở trong viện lớn nghỉ lại một đêm, Cố Dạ lén bôi thuốc lên chân, lại uống thêm chút nước thuốc tăng cường thể lực trong không gian, sau đó ngủ một giấc thật sâu. Đến sáng hôm sau, nàng đã khỏe khoắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngược lại, Cố Kiều và Lưu thị sau khi cuốc bộ cả ngày, lại thêm đêm qua nghỉ ngơi chẳng yên, nên sáng ra mặt mày đã đầy vẻ mệt mỏi.

Bốn người nhà họ Cố lặng lẽ bước tiếp trên con đường núi dẫn về trấn nhỏ vô danh phía xa.

Xa tận kinh thành nước Đông Linh, trong phủ Trấn Quốc Công, một vị phụ nhân tuổi chừng tứ tuần, dung mạo đoan trang, trong tay vuốt ve một mảnh ngọc trắng mịn như mỡ cừu. Đôi mắt đẹp dần dần ướt đẫm như sương mai.

Cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, một nam nhân trung niên oai vệ, khí thế trầm ổn bước vào. Đó chính là Trấn Quốc Công — Sở Bộ Phàm, chủ nhân của phủ Trấn Quốc Công. Nhìn thấy phu nhân của mình lại lặng lẽ rơi lệ bên khối ngọc bội kia, trong lòng hắn không khỏi thở dài. Hắn sải bước đến gần, bàn tay thô ráp với lớp chai sạn nơi hổ khẩu nhẹ nắm lấy bàn tay mềm mại của phu nhân, ôn tồn nói:

“Lại nhớ đến Bảo Nhi rồi ư?”

“Phu quân, từ khi Bảo Nhi chào đời, thân thể đã yếu ớt. Khi rời khỏi ta, con bé còn chưa tròn tháng. Thấm thoắt đã mười mấy năm trôi qua, ta thực sự lo sợ…” Nước mắt nhòe đi ánh nhìn của phu nhân, nàng ngước mắt, vẻ mặt đầy lo âu mà nhìn về phía Trấn Quốc Công, sắc mặt vì muộn phiền mà càng thêm tái nhợt.

“Không đâu, Bảo Nhi của chúng ta phúc lớn mệnh lớn, nhất định sẽ không có chuyện gì. Nhị nhi và Ngũ nhi đã lên đường đi Diễn Thành, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có tin tức. Nàng thân thể yếu ớt, điều kỵ nhất là lo lắng suy tư. Nếu nàng ngã bệnh, chờ đến khi tìm được con, ai sẽ là người chăm sóc cho nó đây?” Trấn Quốc Công trong lòng cũng nặng trĩu lo âu, nhưng không dám bộc lộ trước mặt phu nhân, chỉ dịu dàng an ủi.