Sáng sớm hôm nay, không biết Lưu thị uống nhầm thuốc gì, bỗng nhiên tươi cười rạng rỡ với Cố Dạ:
"Trời sắp chuyển lạnh rồi, áo bông năm trước của ngươi đã ngắn cũn cỡn, không mặc được nữa. Hôm nay ta dẫn ngươi lên trấn, chọn chút vải may bộ mới cho ấm người."
Chuyện bất thường ắt có quỷ. Cố Minh cảnh giác đứng chắn trước mặt muội muội, nhíu mày hỏi:
"Hôm qua chẳng phải Tiền chưởng quầy mới mang vải đến hay sao? Sao không mua của hắn mà lại phải chạy xa đến trấn làm gì?"
"Minh nhi, chuyện của người lớn, con bớt xen vào!" Cố Kiều sợ con trai phá hỏng chuyện, liền buông một câu qua quýt rồi đuổi khéo đi.
"Tranh thủ trời còn chưa đổ tuyết, mau vào rừng chặt thêm ít củi về tích trữ đi!"
Thấy kẻ cản đường đã rời đi, Lưu thị liền nở nụ cười giả lả, kéo tay Cố Dạ, tiếp tục nói:
"Vải của Tiền chưởng quầy đều là hàng thừa người ta chê rồi mới đem bán, có gì mà tốt? Hơn nữa, hắn còn bán đắt hơn trên trấn những hai văn tiền một thước, đúng là đồ đỉa hút máu! Dạ nhi à, ngươi lớn từng này rồi mà chưa lần nào lên trấn đúng không? Tiện dịp này đi xem cho biết!"
Cố Kiều cũng hùa theo:
"Trên trấn có bán bánh đường trắng, bánh nướng giòn rụm, lại còn cả bánh hấp thơm phức. Để cha dẫn con đi ăn thử!"
"Cha, cha! Tiểu Tráng muốn ăn bánh!" Đứa út ba tuổi vừa nghe thấy có bánh, dưới sự xúi giục của anh trai là Đại Tráng, lập tức nhao nhao đòi theo.
Cố Kiều và Lưu thị có ý riêng, làm sao muốn mang theo hai cái đuôi nhỏ này cho vướng víu. Dỗ dành, hứa hẹn hết nước hết cái, cuối cùng lại cam đoan sẽ mang bánh đường trắng và bánh hấp về, lúc ấy hai đứa nhỏ mới chịu ở nhà.
Cố Dạ lạnh lùng nhìn màn diễn vụng về của hai người kia, không nói một lời. Nàng muốn xem thử, hai kẻ này rốt cuộc đang tính bày trò gì. Đã vậy thì… binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, nàng cứ chờ xem! Mà nói đi cũng phải nói lại, nàng cũng khá tò mò, không biết trấn trên – nơi khiến hai huynh đệ Đại Tráng, Tiểu Tráng hướng tới tha thiết như vậy – rốt cuộc có dáng vẻ ra sao.
Từ thôn Thanh Sơn lên trấn, phải đi mất hai ngày đường. Vợ chồng Cố Kiều ôm tâm tư khó lường, mang theo Cố Dạ đi được chừng một canh giờ thì liền bị Cố Minh – không yên tâm – đuổi theo kịp. Vậy là, ba người biến thành bốn người.
Thân thể này rốt cuộc vẫn là của một đứa trẻ, hơn nữa từ nhỏ đã không được chăm sóc đủ đầy, nên thân thể yếu ớt, dưỡng lâu như vậy mà vẫn chưa bồi bổ lại được bao nhiêu. Cố Dạ đi chậm hơn hẳn, lại phải dừng lại nghỉ ngơi không ít lần. Không phải nàng không muốn dùng nước trong không gian, nhưng có hai người lớn và một đứa nhỏ đi theo, nàng không tiện lấy ra, đành cắn răng lết từng bước theo sau.
Cố Minh kiên nhẫn đi bên cạnh, thấy muội muội đi chậm thì lập tức chìa tay đỡ, còn nhiều lần đề nghị cõng nàng. Nhưng Cố Dạ đều từ chối. Dù sao Cố Minh cũng chỉ mới mười một tuổi, đường núi thì dốc đứng, gập ghềnh, hắn tự đi còn chật vật, nàng sao nỡ để hắn phải cõng thêm người?
Con đường núi nối liền thôn Thanh Sơn và trấn nhỏ xa xa, ven đường có một viện lớn xây bằng đá, bên trong là túp lều cỏ đơn sơ, dành cho khách bộ hành dừng chân qua đêm. Người vào trọ phải trả một đồng tiền làm phí tá túc.
Quanh đây mười dặm chẳng có bóng người, đêm xuống lại thường có dã thú rình rập. Nếu nghỉ chân giữa núi hoang, e rằng khó mà an toàn. Viện lớn này chẳng khác nào chốn nghỉ ngơi an toàn hiếm hoi cho người qua lại.