Chương 43: Lưu thị không có ý tốt

Tối đó, khi đang nằm nghỉ trên một thân cây lớn gần nhà họ Cố, kẻ ẩn vệ bắt được cuộc đối thoại trong chính gian nhà ấy — một âm mưu nhắm thẳng vào đối tượng mà hắn được lệnh bảo vệ.

Đêm thu se lạnh, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm trong núi lớn. Trong nhà họ Cố, bếp lò đã nhóm lửa ấm áp. Dỗ cho con út ngủ say, Lưu thị ngồi bên giường, khẽ lay người đàn ông đang thiêm thϊếp ngủ.

Bị quấy rầy giấc ngủ, Cố Kiều cau mày, bực bội nói:

"Làm gì đấy? Mệt cả ngày rồi, không để ta ngủ yên được sao?"

"Cha sấp nhỏ à! Mấy ngày nay ta đã nghĩ mãi, vận số nhà mình, cả cổ họng của tôi nữa, đều không thoát khỏi liên quan tới con nha đầu Cố Dạ kia! Tôi đã nói nó là sao chổi, ông còn không chịu tin!" Lưu thị nghiến răng nói, giọng đầy oán hận.

Cố Kiều hơi cau mày, trầm giọng hỏi:

"Lời này là có ý gì?"

Lưu thị vỗ đùi, sắc mặt âm u:

"Ông coi đi! Trước đây ông là nhị chưởng quầy trên trấn, cưới được một nha hoàn xuất thân từ nhà giàu, ngày tháng trôi qua yên ổn, sung túc biết bao. Nhưng từ khi con nha đầu đó sinh ra, ông liền bị đuổi khỏi cửa hàng, phải quay về cái xó nghèo nàn này. Còn mẹ nó, Miêu thị vốn đang khỏe mạnh, tại sao lại đột nhiên mắc bệnh mà chết? Chắc chắn là do nó khắc chết! Mà cổ họng tôi, cũng là sau khi mắng nó xong thì mới không nói được nữa!"

Xem ra mấy ngày nay Lưu thị bớt tính xấu đi không phải vì thay đổi tâm tính, mà là vì mải mê suy tính những chuyện này.

Cố Kiều nghe xong, ngẫm nghĩ một hồi, quả thật mọi chuyện đều trùng hợp lạ kỳ.

Thấy sắc mặt của Cố Kiều đã có chút dao động, Lưu thị bèn được đà lấn tới:

"Trong nhà có con sao chổi như vậy, sau này đừng mong có ngày lành! Đợi nó lớn thêm, khả năng khắc người chỉ sợ càng lợi hại. Ông xem, tiểu Tráng nhà ta còn nhỏ như vậy, nếu bị nó khắc thì sao đây…"

"Vậy bà nói xem, phải làm thế nào? Chẳng lẽ lại đi bóp chết nó?" Giọng của Cố Kiều lạnh băng, không hề có chút thương xót nào khi nhắc đến Cố Dạ, chỉ có thờ ơ và chán ghét.

"Ông nói bừa cái gì thế? Tôi là loại người nhẫn tâm như vậy sao?" Lưu thị trợn mắt lườm một cái, sau đó hạ giọng, tiếp tục:

"Tôi đã dò hỏi rồi, trên trấn có một mụ bà làm nghề buôn người, chuyên mua lại con cái của nhà nghèo, dạy dỗ xong rồi bán cho các nhà giàu làm nha hoàn."

"Ý bà là… muốn bán nó đi?" Cố Kiều hơi ngần ngại, giọng nói có chút do dự.

"Bán con thì đã làm sao? Ngày nay bán con còn thiếu gì? Ông sinh ra nó, nuôi nó đến từng này tuổi, bán lấy chút bạc chẳng phải là chuyện hợp lý sao? Coi như nó báo hiếu cho người cha là ông rồi!" Lưu thị nói với vẻ mặt đầy đắc ý, như thể đó là lẽ đương nhiên.

Cố Kiều trầm mặc hồi lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Một âm mưu nhằm vào Cố Dạ, từ đây chính thức được khởi động.

Hoàng hôn nhuộm đỏ rặng núi, ánh tà dương xuyên qua những tán cây, rải xuống con đường núi quanh co những vệt sáng vàng óng ánh. Bóng dáng bốn người, hai lớn hai nhỏ, kéo dài trên nền đất lởm chởm. Giữa không gian yên ắng, một giọng nói không ngừng cằn nhằn:

"Mau lên! Lề mề như vậy, lỡ đến tối mà chưa kịp vào trấn, ta để hai đứa ở lại cho sói ăn đấy!"

Bốn người đang chậm rãi tiến bước ấy, không ai khác chính là vợ chồng Cố Kiều và Lưu thị, cùng hai anh em Cố Minh và Cố Dạ.