Chương 42: Lén bán sơn sản

Lưu thị thì chẳng chen lấn gì. Bà ta đứng xa xa, ánh mắt chăm chú nhìn vào trong sọt hàng, trong lòng đã sớm tính toán xong xuôi. Dù sao thì vài ngày nữa họ cũng sẽ lên trấn, hàng hóa trên trấn vừa nhiều lại vừa rẻ hơn so với hàng của Tiền chưởng quầy, cớ gì lại phải mất thêm tiền oan uổng. Còn sơn sản trong nhà, nếu không phải vì không có ngựa hay lừa, thì bà ta cũng chẳng muốn bán cho Tiền chưởng quầy để hắn kiếm lời từ đó!

Thôn Thanh Sơn có hơn ba mươi hộ dân. Từng bó sơn sản được cân đo xong xuôi, tiền bạc tính toán rõ ràng, đến khi trời đã về khuya mới xong. Tiền chưởng quầy dẫn theo đám người làm, ở lại trong thôn một đêm. Sáng hôm sau, đội ngựa chất đầy hàng hóa, lộc cộc lên đường về.

Sáng sớm hôm ấy, Cố Dạ đã đứng đợi ở ngoài thôn. Dưới chân nàng là một sọt lớn đầy ắp sản vật khô từ rừng. Gió sớm lành lạnh thổi qua, làm bay mấy sợi tóc bên thái dương của nàng. Nàng cúi xuống kiểm tra lại sọt hàng, trong lòng khẽ tính toán điều gì đó, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười nhẹ.

Tiền chưởng quầy vốn đã biết rõ cô bé này. Chuyện của nàng, qua miệng người trong thôn, đã sớm truyền khắp nơi. Trong ấn tượng của ông, đây là một đứa trẻ đáng thương, bị mẹ kế hành hạ không ít.

Thấy nàng chặn trước con đường mà đoàn ngựa thồ sắp đi qua, Tiền chưởng quầy thoáng ngạc nhiên, bèn bước tới hỏi:

"Tiểu cô nương, có phải muốn bán thứ gì chăng?"

Cô bé khẽ gật đầu, vén lớp lá cây phủ trên miệng sọt, nhẹ giọng nói:

"Không biết… gà rừng và thỏ rừng đã phơi khô, Tiền chưởng quầy có thu mua không ạ?"

"Thu chứ!" – Tiền chưởng quầy cười đáp.

Trong thôn có rất ít người biết săn bắn, như nhà thợ săn họ Trương, trong nhà thường có la ngựa nên có thể tự mình mang thịt thú rừng xuống trấn bán. Bởi vậy, mỗi lần ghé thôn, Tiền chưởng quầy rất hiếm khi thu được những loại hàng hóa thế này.

Ông ngẫm nghĩ chốc lát, rồi cười nói:

"Gà khô, vịt khô trên trấn thường bán hai mươi văn một cân. Ta không lấy phần chênh lệch, cũng thu của cô nương hai mươi văn một cân."

"Đa tạ Tiền chưởng quầy!" Cô bé cúi đầu, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng không biết giá của thú rừng, nhưng biết Tiền chưởng quầy làm ăn luôn công bằng, sẽ không vì nàng là một đứa trẻ mà bớt xén vài đồng.

Cô bé lần lượt lấy từng con thú rừng ra khỏi sọt. Tiền chưởng quầy càng nhìn càng kinh ngạc. Trong sọt có đến tám con gà rừng, năm con thỏ rừng, còn có mấy con chim nhỏ giống bồ câu. Cân xong, tổng cộng hơn bốn mươi cân! Đứa trẻ này, từ đâu mà kiếm được ngần ấy thú rừng?

"Bốn mươi hai cân sáu lạng, ta làm tròn thành bốn mươi ba cân, tổng cộng tám trăm sáu mươi văn!" – Tiền chưởng quầy bấm bàn tính lách cách, tính toán xong thì nói ngay.

"Đa tạ ngài! Mong ngài giữ kín chuyện này, sau này ca ca của ta săn được thú rừng, lại phải nhờ ngài thu mua!" – Cô bé thấy ánh mắt nghi hoặc của ông, bèn giải thích qua loa. Dù sao phần lớn số thú rừng này là nhặt từ trong bẫy của ca ca, nói là ca ca săn được cũng chẳng phải giả dối.

Có điều, gần đây hơn chục ngày qua, bẫy của ca ca ít khi có thú sa vào, có khi mấy ngày liền chẳng bắt được gì. Đám thú này lại xuất hiện có phần kỳ lạ, tựa như có người cố ý đặt vào bẫy vậy… Là ai nhỉ?

Nhận tiền xong, cô bé lại mua thêm chút lương thực. Trên đường từ thôn nhỏ trở về, nàng vừa đi vừa lẩm bẩm. Kẻ ẩn vệ theo dõi từ xa nghe được những lời ấy, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Nghĩ tới cảnh chủ tử mỗi ngày ngốc nghếch đi bắt gà rừng, thỏ rừng, hắn không khỏi ngạc nhiên - Tiểu cô nương này có gì đặc biệt mà khiến chủ tử hao tâm tốn sức đến thế? Lẽ nào… chủ tử thích ăn… "Xương sườn nhỏ"? Nhưng, cái "xương sườn nhỏ" này cũng nhỏ quá rồi đi!