Chương 36: Được ăn no nê rồi

Hôm nay chỉ có Lý Hạo đến nhặt hạt thông, đám nhỏ khác đều đã đi nhổ rau dại cả rồi. Lý Hạo biết huynh muội nhà họ Cố mấy hôm nay đào bẫy bắt thú, nhưng nơi này người qua kẻ lại nhiều, thú rừng hiếm khi bén mảng tới. Bởi thế, hắn cũng không hy vọng gì nhiều. Nào ngờ lúc đi ngang qua bẫy, hắn lại phát hiện lớp cỏ phủ trên miệng bẫy đã bị động, lộ ra khoảng trống bên trong.

Nghe thấy tiếng gọi, Cố Minh đang cầm cây gậy tre đập hạt thông liền vứt ngay xuống đất, chạy nhanh qua. Cố Dạ cũng tò mò theo sau. Đúng lúc ấy, con gà rừng trong bẫy vừa mới tỉnh, đầu óc choáng váng, vỗ cánh loạn xạ. Cố Minh mừng rỡ, vội chộp lấy một khúc gỗ gần đó, giơ lên gõ cho con gà ngất đi lần nữa.

Cố Dạ cười tươi, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc: Kế hoạch của mình còn chưa kịp thực hiện, quanh đây cũng đâu thấy có dấu vết thú rừng nào, vậy con gà ngốc này từ đâu ra? Tuy vậy, nàng nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ ấy, hào hứng cùng ca ca bàn bạc xem nên nấu món gì với con gà này.

“Hay là nướng đi, thịt gà nướng thơm lắm!” Cố Dạ đề nghị, mắt sáng lên.

Cố Minh lập tức phản đối: “Vẫn nên hầm canh thì hơn! Canh gà bổ dưỡng, đại phu từng nói muội yếu bụng, không nên ăn đồ quá nhiều dầu mỡ.”

Lý Hạo đứng bên cạnh cười hì hì, nhanh nhảu nói: “Ta đi lấy nồi đất và muối đây!”

Lần trước đông người, mỗi người chỉ chia được hai ba miếng thịt gà, chẳng ai được ăn thỏa thích. Lần này chỉ có ba người, chắc chắn đủ để mỗi người ăn một bữa no nê!

Lý Hạo nhờ phúc của huynh muội nhà họ Cố mà được ăn thịt gà tận hai lần, trong lòng đã xem Cố Minh là huynh đệ thân thiết. Hắn còn vỗ ngực cam đoan: “Muội muội của huynh chính là muội muội của ta! Ai dám bắt nạt nàng, ta nhất định đứng ra đòi lại công bằng!”

Cố Dạ nhướng mày, cười tươi như hoa, trong lòng thầm nghĩ: Có thể ăn no một bữa, đúng là chuyện tốt lành!

Những ngày kế tiếp, mỗi lần Cố Dạ đến kiểm tra, bẫy của hai huynh muội đều có thu hoạch, chưa từng để trống bao giờ. Có khi, còn bắt được không chỉ một con mồi.

Nàng cẩn thận quan sát xung quanh, nhưng chẳng thấy dấu vết gì cho thấy thú nhỏ thường xuyên qua lại. Vậy những con mồi trong bẫy này rốt cuộc từ đâu ra? Chẳng lẽ từ trên trời rơi xuống? Cố Dạ nhún vai, trong lòng thầm nghĩ: Ai tin trên trời rơi xuống bánh bao chứ!

Thế nhưng, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng đám mồi săn mà không phát hiện điều gì bất thường, nàng cũng chẳng bận tâm nữa. Chỉ cần có thịt ăn là được, quan tâm chi đến chuyện nó từ đâu tới? Ngoài lúc điều chế dược trong phòng thí nghiệm, Cố Dạ vốn là người chẳng mấy để tâm đến mấy chuyện lặt vặt, khả năng tự lo liệu cũng kém. Cũng bởi vậy, Lăng Tuyệt Trần mới dám thản nhiên thả mồi vào bẫy của nàng liên tục như thế.

Huynh muội Cố gia liên tiếp ăn canh gà nấu với dược liệu suốt sáu, bảy ngày, thân thể vốn gầy yếu đã khá hơn rõ rệt. Khuôn mặt hốc hác của Cố Dạ nay đã bớt vẻ tiều tụy, không còn gầy trơ xương như bộ xương khô nữa. Cố Minh cũng có da có thịt hơn, sắc mặt hai người tươi tắn, hồng hào hơn trước nhiều.

Ăn mãi canh gà cũng ngán, Cố Dạ sau khi ăn liền hai ngày thịt gà nướng thì hoàn toàn mất hứng với đám gà rừng. Về sau, mỗi lần bẫy bắt được mồi, nàng chỉ đơn giản làm sạch qua rồi cất vào không gian, chờ khi nào Tiền chưởng quầy của hàng buôn tới thì đổi lấy gạo trắng, bột mì tinh. Bánh bột ngô thô ráp, nàng đã ăn đến phát chán rồi!