"Aaa…!"
Sáng sớm, Lưu thị vừa tỉnh giấc liền cảm thấy miệng đau nhức dữ dội, trên mặt cũng như có ngàn cây kim đâm vào. Bà ta với tay lấy chiếc gương đồng quý giá cất trong hòm gỗ, vừa soi vào đã giật bắn người, thất thanh kêu lên.
Thế nhưng, tiếng kêu ấy lại không phát ra chút âm thanh nào. Lưu thị hoảng hốt đưa tay ôm lấy cổ họng, há miệng gào thét nhưng vẫn không thể phát ra nửa lời.
Chuyện này là thế nào? Chẳng phải ả chỉ ngủ một giấc thôi sao? Tỉnh dậy không chỉ mặt mũi sưng phù như đầu heo, mà ngay cả tiếng nói cũng mất đi rồi. Lưu thị quýnh quáng lay mạnh người đàn ông nằm cạnh, chỉ tay vào miệng mình, trong mắt tràn đầy kinh hãi và tuyệt vọng.
Hôm qua lên núi cả ngày, mệt muốn rã rời, lúc này Cố Kiều đang ngủ say như chết. Bị lay tỉnh, ông khẽ hé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời còn chưa sáng hẳn thì nhíu mày khó chịu, xoay người đưa lưng về phía Lưu thị, tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Nhưng Lưu thị không chịu bỏ qua, tiếp tục lay mạnh hơn. Cố Kiều bị quấy rầy đến mất kiên nhẫn, cuối cùng vùng dậy, bực bội quát:
"Bà phát điên gì vậy? Trời còn chưa sáng, chẳng lẽ muốn tôi lên núi sớm thế sao? Không thể để tôi ngủ yên một lát được à?"
Đôi mắt còn mơ màng, nhưng khi đối diện với gương mặt sưng phù, bầm tím như đầu heo của Lưu thị, ông liền hét toáng lên, hoảng hốt đạp một cước, đẩy Lưu thị ngã lăn xuống giường:
"Yếu quái từ phương nào tới!"
"Rầm!"
Lưu thị ngã ngửa, mông nặng nề đập xuống đất phát ra âm thanh trầm đυ.c. Bà ta đau đến suýt ngất, há miệng kêu thảm thiết nhưng vẫn chỉ là khoảng không im lặng.
Cố Kiều dụi dụi mắt, cuối cùng mới nhận ra người trước mặt chính là Lưu thị. Ánh mắt hắn lóe lên một tia chán ghét, không tình nguyện mà đưa tay kéo ả lên, mặt nhăn mày nhó:
"Rốt cuộc bà đã làm gì? Nửa đêm đi ăn trộm gà hay sao? Sao mặt mũi lại thành ra thế này?"
Lưu thị cố gắng mở miệng, nhưng dù thử thế nào cũng không phát ra được tiếng nào. Bà run rẩy chỉ vào cổ họng, miệng mấp máy không thành lời:
"Tôi… tôi không nói được! Tôi câm rồi!"
Cố Kiều nhìn khẩu hình, cuối cùng cũng hiểu ra, cau mày nói:
"Sao tự dưng lại câm? Hôm qua lên núi có ăn bậy thứ gì không? Tôi chưa từng nghe nói trên núi có loại quả độc nào khiến người ta câm đâu."
Lưu thị vội lắc đầu, nước mắt lã chã rơi xuống má, trông vô cùng thê lương.
Cố Kiều nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng gương mặt sưng vù của bà ta, lại trông thấy hai cục ghèn vương trên khóe mắt, liền cảm thấy buồn nôn không chịu được. Ông quay mặt đi, trong lòng âm thầm hối hận. Nếu năm đó không vì ả họ Miêu kia, hắn đâu đến nỗi lưu lạc về chốn thôn quê khốn cùng này, lại còn phải lấy một kẻ vừa thô lỗ vừa xấu xí thế này làm vợ?
Những tháng ngày khốn khó đã mài mòn hết thảy chút tình nghĩa cuối cùng mà ông dành cho Miêu thị, ngay cả với hai đứa con cũng không có mấy tình cảm. Đặc biệt là con bé Cố Dạ kia, hắn chỉ cần nhìn thôi đã ngứa mắt!
"Ngồi yên ở đây, ta đi gọi Ngô đại phu đến xem thử."
Cố Kiều vừa nói vừa khoác áo, đẩy cửa chậm rãi bước ra ngoài. Lúc đi ngang qua nhà bếp, trông thấy Cố Dạ đang bận rộn nhóm lửa, ông chẳng buồn liếc lấy một cái, cứ thế thẳng bước rời đi.
Trong thôn có mỗi thầy thuốc là lão Ngô Đương Quy. Lão đến nhà họ Cố, bắt mạch, xem xét hồi lâu rồi chau mày, lắc đầu mà nói:
"Thật lạ lùng! Mạch tượng chẳng có gì bất thường, cổ họng cũng không hề sưng đỏ... Cớ sao lại không thể nói được?"