"Ai ui, đau vãi. Đúng là đồ mặt dày. Nói năng cũng giỏi nhỉ? Để ta khâu cái miệng thối của mụ lại, xem còn dám mắng ai nữa không!"
Cố Dạ lấy ra một cây kim to, nhanh tay khâu mấy đường thành dấu "X" trên miệng Lưu thị. Thuốc xịt gây mê của nàng vốn dùng cho phẫu thuật, không có độc, hiệu quả lại còn tốt hơn cả thuốc tê. Nàng loay hoay một hồi mà Lưu thị vẫn chẳng hề nhúc nhích.
"Không ổn, không ổn! Nhìn khó coi quá!"
Cố Dạ bĩu môi, lại cẩn thận gỡ những mũi khâu ra. Lực tay nàng hơi mạnh, khiến cho đôi môi của Lưu thị sưng đỏ lên, trông chẳng khác nào cái xúc xích béo múp.
"Hay là… nhổ luôn cái lưỡi đi? Ban ngày không phải đã nói mụ ta sẽ xuống địa ngục chịu hình phạt rút lưỡi sao?"
Cố Dạ lẩm bẩm một hồi, rồi nhanh chóng gạt đi ý nghĩ đó: "Nhưng mà… phải thò tay vào cái miệng hôi thối của ả… Thật là mất vệ sinh!"
Lăng Tuyệt Trần đứng bên ngoài nghe nàng lầm bầm, khóe môi khẽ nhếch. Thói quen nhỏ này của nàng, hắn đã sớm quen thuộc. Khi chuyên chú vào một chuyện gì đó, nàng thường thích tự lẩm bẩm một mình. Bao nhiêu năm trôi qua, thói quen ấy vẫn không thay đổi chút nào.
"Hay là… dùng Áp Thanh Đan do ta chế ra? Làm cho mụ ta câm lặng một tháng! Hừm, ta đúng là quá nhân từ rồi!"
Vừa nói, Cố Dạ vừa lắc đầu thở dài, rồi lấy ra một bình thuốc nhỏ màu hồng phấn, đổ thẳng vào miệng Lưu thị.
Những loại thuốc mà Cố Dạ điều chế lúc nào cũng có màu sắc tươi sáng rực rỡ. Khi mới tung ra thị trường, chẳng ai dám mua vì trông quá kỳ quái. Thế nhưng, về sau tiếng tăm lan xa, một lọ thuốc do nàng chế ra đã thành vật quý giá, khó mà cầu được. Ngay cả những phế phẩm hay bán thành phẩm của nàng, người ta cũng tranh nhau đến đỏ mắt.
Lăng Tuyệt Trần nhẹ nhàng lùi khỏi cửa sổ. Lúc này, Cố Dạ đã ngáp một cái thật to, rồi mắt nhắm mắt mở, lảo đảo trở về phòng. Nhìn nàng đi loạng choạng, hắn sợ nàng sẽ vấp ngã ở ngưỡng cửa. Ấy thế mà, trong sự nơm nớp của hắn, nàng lại an toàn trèo lên giường, cuộn mình trong chăn, tiếp tục say giấc nồng.
Lăng Tuyệt Trần đứng bên ngoài, qua khe cửa sổ hẹp, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt say ngủ của nàng. Cái dáng vẻ ngủ không chút đoan chính, miệng còn chảy cả nước dãi, thế nhưng trong mắt hắn, lại đáng yêu đến lạ.
Cố Dạ mới mười một tuổi, vẫn còn quá nhỏ. Bây giờ mà lén đưa nàng về nuôi, liệu có bị người ta nghi ngờ là kẻ biếи ŧɦái không nhỉ?
Không được! Tính tình nàng ngang bướng, không thể nào ngoan ngoãn đi theo hắn được. Cho dù hắn có mạnh tay bắt người về, thì với những loại dược kỳ lạ trong tay nàng, có đem cả quân đội của Viêm quốc đến cũng chưa chắc đã trói được nàng. Chọc giận nàng, nàng trốn vào không gian kia, ba năm tháng không chịu ra, hắn cũng đành bó tay!
Lăng Tuyệt Trần khẽ thở dài. Đời trước, đời này, hắn đều không thể làm gì nàng được!
Thế cục tranh đoạt ngôi vị giữa các hoàng tử của Viêm quốc hiện đang vô cùng căng thẳng, tựa như lửa cháy ngút trời. Lúc này đúng là không phải thời cơ thích hợp để mang tiểu nha đầu về. Xem ra, hắn không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc được nữa! Nếu đã vậy, chi bằng thêm chút dầu vào lửa, để trận chiến đoạt vị bùng cháy dữ dội hơn! Lửa cháy càng mạnh, kết quả mới sớm rõ ràng, chẳng phải sao?
Nhưng trước khi rời đi, hắn nhất định phải sắp xếp ổn thỏa cho tiểu nha đầu. Đặc biệt là y thuật cùng thuật chế dược của nàng, không thể để tài hoa ấy mãi bị che lấp trong bóng tối. Nàng nhất định phải có cơ hội toả sáng!