Lúc này, ánh đèn sân khấu vừa hay chiếu xuống, mà gần như là chiếu thẳng vào Tạ Bành Việt. Khóe môi anh hơi cong lên, đầu nghiêng nhẹ, vẻ ngoài phóng khoáng bất cần đời ấy khiến cả hội trường ồ lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc.
Hai tuần trước, Tạ Bành Việt vẫn còn để tóc ngắn màu bạch kim, giờ đã đổi lại màu đen. Tạo hình của anh rất đa dạng, có thể cân mọi phong cách. Điều này là nhờ khí chất mỹ nam truyện tranh sẵn có, cùng với ngũ quan sắc nét, gần như không góc chết.
Từng có cư dân mạng nhận xét rằng nhan sắc của Tạ Bành Việt hoàn toàn không hề thua kém các “tiểu thịt tươi” trong giới giải trí Hoa ngữ. Thực tế, từng có công ty giải trí ngỏ lời mời anh về, nhưng đã bị anh khéo léo từ chối.
(*) Tiểu thịt tươi: Trai đẹp, trẻ, mơn mởn trong giới giải trí.
Anh có nhan sắc, có tài năng, là một hạt giống tốt thu hút fan. Tuy nhiên, chí hướng của anh không nằm ở đây nên khi từ chối cũng không hề do dự.
Lúc này, hiện trường hội trường cũng tạo cho người ta ảo giác như một buổi fan meeting của thần tượng, cứ như Tạ Bành Việt đang đứng trên sân khấu thật sự là một tiểu thịt tươi đang hot vậy. Tuy nhiên, so với sự cuồng nhiệt của fan giới giải trí Hoa ngữ, sinh viên các trường đại học dù sao cũng lý trí và tiết chế hơn nhiều.
“Trời đất ơi! Có phải đàn anh Tạ Bành Việt vừa nhìn về phía chúng ta không?”
“Cậu nghĩ nhiều rồi, người ta chỉ liếc qua thôi mà.”
“Không đùa chứ... anh ấy cười đẹp trai quá đi!”
“Thôi đi, thôi đi, cậu đừng có mà mê trai nữa.”
Hội trường đủ ấm nên Tạ Bành Việt chỉ mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi bình thường, một dây đeo màu đen vòng qua bờ vai rộng, treo cây đàn guitar điện trước người.
Người này không chỉ có vẻ ngoài xuất chúng, mà ngay cả những đường nét nhỏ cũng đáng để thưởng thức. Đôi bàn tay trắng nõn khớp xương rõ ràng dưới ánh đèn, ngón trỏ tay trái đeo một chiếc nhẫn tungsten trơn, theo từng cái vuốt nhẹ dây đàn của ngón tay, tỏa ra một sức hút nam tính đầy mãnh liệt.
“Mà này, đàn anh Tạ Bành Việt đang độc thân thật không? Cậu nhìn xem, ngón trỏ tay trái anh ấy có đeo nhẫn kìa.”
“Thôi đi, với nhan sắc đỉnh cao như anh ấy thì dù có độc thân, “cậu em” của anh ấy cũng không đời nào còn lẻ chiếc đâu.”
“Cứu tôi với, tôi vẫn còn là trẻ con đó.”
“Ngốc ạ, nói cho cậu nghe một thông tin mật của người lớn nữa này, đàn ông chỉ đẹp trai thôi thì vô dụng.”
“Ý là sao cơ?”
“Phải to, kỹ thuật tốt nữa.”
Cuộc bàn tán thì thầm này khiến các cô gái xung quanh bật cười khúc khích đầy ngượng ngùng. Cứ hễ nhắc đến những chủ đề nhạy cảm như thế này thì chẳng còn cái gọi là khoảng cách giai cấp gia đình, không còn phân biệt nam nữ, tất cả chỉ còn biết chuyện trò đến quên cả trời đất thôi.
Về điều này thì Lật Sam, người duy nhất từng trực tiếp trải nghiệm, lại im lặng không nói một lời. Cứ hễ là chủ đề liên quan đến Tạ Bành Việt, trong đầu cô gần như sẽ tự động bật chức năng “phản bác”. Lớn thì có gì hay ho? Lần đầu tiên làm cô bị rách nhẹ, đau mấy ngày liền. Kỹ thuật tốt thì sao chứ? Ban đầu chẳng phải cũng là một tên gà mờ không biết gì thôi sao? Giờ tên đó chỉ biết dùng mấy chiêu trò bẩn thỉu không biết học từ đâu ra mà hành hạ cô đến mức sống không bằng chết, thậm chí mỗi lần đều phải ép cô nói ra những lời “dơ bẩn”, anh mới chịu tha cho, chịu thỏa mãn cô.
Nghĩ đến đây, má Lật Sam bỗng nhiên nóng bừng. Cô có thể phủ nhận, bảo Tạ Bành Việt là một người tệ bạc, nhưng không thể phủ nhận rằng anh thật sự có thiên phú ở một số khía cạnh. Thế nên cô thường tự trấn an mình, chỉ cần coi tên đó là “trai bao” miễn phí tự tìm đến thì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.