Chương 9

Giang Nhạc đi một vòng quanh chợ, phát hiện ra đồ ở chợ đầu mối nông sản quả nhiên tươi ngon mọng nước, mình đã đến đúng chỗ.

Sau khi hỏi giá và so sánh hàng nhanh chóng, Giang Nhạc nhận ra ưu điểm của chợ đầu mối không chỉ ở giá cả, mà còn ở sự tiện lợi trong việc đóng gói, các loại rau xanh, dưa chuột, cà chua, hành lá... đều được đóng thành từng rổ, sau khi mua có thể mang cả rổ đi, lúc đó chỉ cần nhét trực tiếp vào không gian là được.

Giang Nhạc mua vài rổ các loại rau củ quả phổ biến. Mỗi khi thanh toán xong ở một quầy, cậu liền mượn xe đẩy của người bán để đẩy những rổ rau quả nặng trĩu đến bên chiếc xe tải của mình.

Sau khi dỡ hàng, nhân lúc không ai chú ý, lợi dụng điểm mù của thùng xe, cậu trực tiếp cho toàn bộ rổ rau quả vào kho nông trại. Cứ như vậy qua lại giữa các khu vực khác nhau của chợ, trong không khí nhộn nhịp, không ai để ý đến hành động của cậu.

Mãi đến khi trời hoàn toàn sáng, Giang Nhạc đã tích trữ được không ít rau củ quả thông dụng.

Lúc này cậu mới cảm thấy cánh tay nhức mỏi vì liên tục vận chuyển. Nhưng cảm giác đau nhức này không hề khiến cậu khó chịu, bởi nó đại diện cho đống thực phẩm chất như núi trong kho, điều này khiến Giang Nhạc cảm thấy rất an tâm.

Một hồi chuông điện thoại bỗng vang lên, Giang Nhạc cúi đầu móc điện thoại ra xem, trên màn hình hiện lên cái tên "Lưu Kiến Hoa" đang nhấp nháy.

Lưu Kiến Hoa đã thèm thuồng căn nhà cũ đó từ lâu. Chút áy náy mong manh khi ly hôn đã bị thời gian mài mòn đến sạch bóng.

Ông ta cố chấp cho rằng năm đó mình cũng bỏ tiền ra, căn nhà này phải có phần của mình, huống chi người nhà họ Giang đều đã qua đời, chỉ còn lại một mình Giang Nhạc, thằng nhóc này nếu còn chút tình cảm, làm sao có thể không nhận ông ta làm cha ruột chứ?

Ông ta tin chắc rằng Giang Nhạc bây giờ còn trẻ người non dạ, chờ lớn thêm chút nữa, tự khắc sẽ hiểu được tình thân quý giá, cũng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của người làm cha như ông.

Năm nay lại nghe đồn gần căn nhà cũ sẽ xây trung tâm thương mại mới, có khả năng sẽ phải giải tỏa cả khu nhà cũ.

Dù có giải tỏa hay không, việc xây trung tâm thương mại mới là chắc chắn, lúc đó căn nhà cũ hoặc sẽ được đền bù giải tỏa hậu hĩnh, hoặc giá nhà sẽ tăng vọt.

Bất kể kết quả nào, chỉ cần nghĩ đến số tiền liên quan, Lưu Kiến Hoa đã như bị móng vuốt mèo cào xé tâm can, ngồi đứng chẳng yên.

Tối qua ngủ sớm, cũng chẳng mong Giang Nhạc sẽ hồi âm, sáng nay vừa mở mắt đã thấy tin nhắn của Giang Nhạc, ông ta suýt bật dậy khỏi giường, lo sợ Giang Nhạc đã tìm được người mua khác, dâng món hời béo bở cho người ta mất.

Ông ta vội vã gọi điện, trong lòng vừa muốn mắng thằng con ngu ngốc này bán nhà lúc này khác gì xé vé trúng giải đặc biệt, lại không dám nói ra, sợ không chiếm được món lợi này.

Con trai út của ông ta, con với vợ hai, Lưu Thiên Dương, chỉ nhỏ hơn Giang Nhạc nửa tuổi, sau khi nghe Lưu Kiến Hoa giải thích sơ qua sự việc cũng đứng bên cạnh nóng ruột như lửa đốt.

Từ nhỏ đến lớn cậu ta đã nghe cha mình lải nhải về căn nhà bị vợ cũ lừa lấy đi, trong lòng sớm đã nghĩ rằng nên lấy lại tài sản của cha mình. Giờ cha cậu ta chỉ có mình cậu ta là con trai, lấy lại được thì chẳng phải toàn bộ sẽ thuộc về cậu ta sao?

"Ba à, ba cứ tìm cách để anh ta sang tên nhà cho ba trước đã, đến lúc đó..."

"Suỵt, sắp kết nối rồi, đừng nói nữa."

Giang Nhạc mặc kệ tiếng chuông điện thoại inh ỏi suốt hơn mười giây, mới từ từ bắt máy. Từ ống nghe lập tức vang lên giọng nói gấp gáp của Lưu Kiến Hoa: "Nhạc à, tự dưng sao lại muốn bán nhà vậy con?"

"Thiếu tiền." giọng Giang Nhạc bình thản không gợn sóng: "Tôi định định cư ở Hải thị, căn nhà cũ để lại cũng chẳng dùng, chi bằng bán đi lấy tiền trả trước."

"Thiếu tiền sao không nói với ba!"

"Hả?" Giang Nhạc khịt mũi cười nhạt: "ông trả tiền đặt cọc cho tôi à?"

Lưu Kiến Hoa nghẹn lời, ngượng ngùng nói: "Chuyện đặt cọc tạm gác lại đã, nhưng con có thể bán nhà cho ba mà."

Sợ Giang Nhạc nghi ngờ, ông ta vội vàng bổ sung: "Căn nhà đó tuy cũ một chút, nhưng đối với ba ý nghĩa khác hẳn, chi bằng để lại cho người nhà còn hơn bán rẻ cho người ngoài, người nhà mới biết quý trọng đồ vật, chúng ta tay trái đổi tay phải, nhà vẫn còn trong tay người nhà, con muốn về ở lúc nào cũng được, cũng như chưa từng bán vậy."

Nói hay hơn hát, gia đình, gia đình của ai? Gia đình của Giang Nhạc từ khi mẹ cậu qua đời đã chỉ còn mình cậu.

Giang Nhạc kìm nén cười lạnh, giả vờ bị thuyết phục: "Thật vậy sao?"

"Ba lừa con làm gì?" Giọng Lưu Kiến Hoa làm ra vẻ chân thành, nhưng lời nói lại chuyển hướng: "Nhưng mà, bán cho người nhà, giá có phải thấp hơn người ngoài không? Hoặc coi như ba giữ hộ con."