Trong thôn lúc này yên tĩnh đến lạ, Nhan Thanh Họa dẫn Vinh Kiệt đến trước cửa nhà mình, im lặng nhìn tấm biển cha nàng đã dựng trên tường viện.
Trên đó viết là Nhan trạch - nhà họ Nhan.
Căn nhà nông thôn hai gian này là nơi nàng lớn lên từ nhỏ, là ngôi nhà thân thương nhất của nàng.
Vậy mà giờ đây lại không thể ở được nữa.
Vinh Kiệt đi theo sau nàng, cố nén giọng trầm thấp hỏi: "Có cần ta đi dắt ngựa không?"
Cô nương gia thường có nhiều đồ đạc, hắn cũng không biết nàng muốn mang theo bao nhiêu hành lý.
Nhan Thanh Họa quay người nhìn hắn một cái, khẽ lắc đầu: “Không cần đâu, chỉ là vài bộ xiêm y, làm gì có thứ gì đáng giá.”
Dứt lời, nàng đẩy cửa bước vào. Vinh Kiệt cũng theo vào, nhưng lại ngại ngùng không dám vào khuê phòng của cô nương gia, chỉ quy củ ngồi ở gian nhà chính, còn thanh thật hơn cả đám học trò nhỏ của nàng.
Nhan Thanh Họa tự mình vào phòng ngủ, bắt đầu sắp xếp lại xiêm y.
Cuộc sống ngày càng khó khăn, xiêm y của nàng quá nửa đều vá đi vá lại, không có một bộ nào mới.
Một năm bốn mùa cũng chỉ vẻn vẹn mấy bộ đó, mùa đông không bị lạnh cóng đã là tốt lắm rồi.
Nàng gói xiêm y lại, mang ra đặt lên bàn ở gian nhà chính, rồi lại vào phòng thu dọn chút đồ dùng cá nhân.
Khi đi ngang qua mép giường, nàng dừng lại một chút, mắt bất giác nhìn xuống gầm giường.
Đúng lúc này, giọng Vinh Kiệt từ bên ngoài vọng vào: “Trên núi lạnh lắm, nhớ mang theo chăn dày.”
Đôi tay Nhan Thanh Họa run lên, cuối cùng vẫn không lật tấm ga trải giường vá víu kia lên.
Chờ nàng gói xong chiếc chăn bông dày nhất, cũng chẳng còn thứ gì cần thiết nữa. Đồ đạc trong nhà mấy năm nay nàng đã lần lượt bán đi một ít, những thứ còn lại giờ đều rất cũ kỹ, thật sự không đáng để mang đi xa.
Hơn nữa… liệu có thể sống nổi trên núi hay không, vẫn là một ẩn số.
Nhan Thanh Họa gắng sức vác tay nải ra ngoài, Vinh Kiệt vốn đã đợi sẵn ở đó, thấy vậy vội vàng đỡ lấy: “Để ta xách, để ta xách.”
“Đi thôi.”
Nhan Thanh Họa tự mình đeo một tay nải lên lưng, tay còn lại ôm một cái nữa, xoay người định đi ra.
Vinh Kiệt luống cuống đeo nốt mấy tay nải còn lại lên người, lí nhí nói: “Ấy, không cần nàng tự đeo đâu, đó là việc ta nên làm.”
Hắn vẫn không dám lại gần nàng, chỉ lẳng lặng đi theo sau lẩm bẩm.
Nhan Thanh Họa không để ý đến hắn, chỉ đợi đưa hắn ra khỏi cửa rồi mới xoay người lấy ổ khóa ra. Một tiếng “cạch”, ngôi nhà này cuối cùng cũng mất đi người chủ cuối cùng của nó.
Nhan Thanh Họa và Vinh Kiệt hai người một đường im lặng trở lại bên gốc đa, thấy thôn dân vậy mà vẫn còn đợi ở đó, không một ai rời đi.
Nàng đang định nói gì đó, không ngờ tên khờ to con kia đã hai bước lao tới trước mặt, lấy hết hành lý trong tay hai người, quay người liền chạy biến, sợ nàng đổi ý không theo đi nữa.
Lão thôn trưởng tiến lên hai bước, cau mày nhìn thoáng qua Vinh Kiệt đang đứng im thin thít, trong lòng tuy vẫn còn lo lắng, nhưng cũng đã nghĩ thông suốt.
Nha đầu Nhan nói đúng, đám sơn phỉ ở Nhạn Đãng Sơn này tai tiếng trong dân chúng cũng không đến nỗi quá tệ, nếu lần này nàng không theo đi, sau này e rằng cũng khó khăn.
“Nhan nha đầu, lần này gả đi xa, trong thôn cũng không có gì giúp đỡ được nhiều, nếu có chuyện gì, con cứ cố gắng truyền tin ra, chúng ta dù có liều mạng cũng phải đưa con trở về.”
Nói thì nói vậy, nhưng trời cao đường xa, nếu thật sự có bất trắc gì, e rằng đến cuối cùng bọn họ cũng không thể biết được.
Vinh Kiệt thấy bà thẩm đanh đá kia lén lút nhét đồ vào tay Nhan Thanh Họa, bèn giả vờ không nhìn thấy, trịnh trọng đáp lời lão thôn trưởng: “Lão nhân gia cứ yên tâm, vài ngày nữa ta lại đưa nàng về thăm mọi người.”
Lão thôn trưởng ngẩn người, không ngờ hắn lại biết điều như vậy.
“Thành thân không phải đều phải về lại mặt sao? Ta chắc chắn muốn đưa tức phụ của mình về chứ.” Vinh Kiệt cười khoe hàm răng trắng, trông đắc ý vô cùng.
Dù không ở trước mặt Nhan Thanh Họa, cái vẻ khoe khoang của hắn ai nhìn cũng ra.
Thời buổi này, nam nhân hai mươi tuổi có thể cưới được tức phụ thật không dễ dàng gì.