Vụ cướp đoạt dân nữ này quả thực có chút kỳ quái, kẻ cướp thì lịch sự còn mặc cả nữa trong khi nạn nhân thì bình tĩnh chẳng sợ hãi chút nào, thật giống như một vở kịch khôi hài.
Nhan Thanh Họa nhìn bóng lưng thủ lĩnh, rồi lại nhìn những thôn dân đang kích động, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Nàng đột nhiên lên tiếng: "Ta thấy các ngươi đều mang theo lương thực trên lưng ngựa."
Tiếng nói trong trẻo của nàng khiến tim trùm sơn phỉ rung động, hắn nhất thời có chút không nói nên lời, vẫn là tên ngốc kia đẩy hắn một cái, hắn mới hoàn hồn.
"Là lương thực vừa cướp được của nhà Lưu phú hộ."
Lưu phú hộ là địa chủ ở thôn bên, toàn bộ thôn dân Lưu gia đều là tá điền của bọn họ, việc làm xấu xa của nhà họ nhiều không kể xiết, ba ngày ba đêm cũng không hết chuyện.
Trưởng thôn nghe là cướp được từ nhà Lưu phú hộ thì trong lòng có chút khoái chí. Khó trách bọn họ trên đường về lại đi qua thôn Hạnh Hoa, quả thực là có việc đi ngang qua.
Nhan Thanh Họa cũng biết chuyện nhà Lưu phú hộ, nàng nhìn trùm sơn phỉ mặt đỏ tai hồng, rồi lại nhìn những hài tử gầy gò sau lưng nàng, tay siết chặt cuốn sách cha để lại.
"Ngươi để lại hai túi lương thực, ta sẽ theo ngươi đi." Nàng nhẹ giọng nói.
Tên ngốc cao to đứng sau lưng trùm sơn phỉ vốn định thúc giục, nghe thấy lời của Nhan Thanh Họa thì kinh ngạc nhìn nàng một cái, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi, ngươi... đầu óc có phải không tốt không?"
Trùm sơn phỉ quay người lại, cúi đầu nhìn nàng.
Tiểu mỹ nhân thấp hơn hắn một cái đầu, eo thon đến mức một tay có thể ôm trọn, quả thực là một tiểu cô nương yếu đuối.
Cổ nàng thon dài, đường cong mềm mại, ẩn hiện dưới chiếc cổ áo màu sen nhạt. Hắn lại cười.
Càng nhìn càng thích.
"Trên núi chúng ta đều là sơn phỉ gϊếŧ người không ghê tay, ngươi không sợ sao?"
Nhan Thanh Họa ngước mắt nhìn hắn, hàng mi dày cong vυ"t khẽ chớp, rồi lại cụp xuống.
"Sợ cái gì? Còn có thể gϊếŧ ta sao?" Nàng nhẹ nhàng hé môi, như thể thật sự không sợ hãi.
Chỉ có đôi tay nắm chặt khẽ run lên, trùm sơn phỉ đều nhìn thấy trong mắt.
Trưởng thôn đứng đó lo lắng không yên, liên tục nói: "Nha đầu ngốc, con không thể làm chuyện ngu ngốc được, trên núi đó đều là những gã nam nhân chưa vợ."
Rốt cuộc Nhan Thanh Họa từ nhỏ đã mồ côi mẹ, nhiều chuyện không hiểu, trưởng thôn không nói rõ, nhưng có thể nói đến mức này đã là giới hạn rồi.
Đôi mắt tang thương chứa đầy nước mắt khi nghe thấy Nhan Thanh Họa đòi lương thực, ông liền biết nàng muốn làm gì.
Tiểu cô nương này, trước nay chưa từng muốn làm phiền người khác.
Những năm này nàng ăn nhiều lương thực của làng như vậy, luôn nghĩ cách báo đáp, nhưng cũng không thể lấy thân mình ra trả nợ được!
"Chúng ta không thiếu hai túi lương thực này, không đi!"
Phương tẩu cũng vội vàng khuyên can: "Không được, con không thể đi, lão nương không đồng ý đâu."
Thời nay, một khi cô nương xinh đẹp nào bị cướp đi không cần nói cũng biết chuyện gì sẽ xảy đến với họ. Năm ngoái bọn họ thu hoạch không tốt thì cũng không thể để nàng bán mình đổi lấy miếng ăn cho mọi người được
Ai mà nuốt trôi được chứ?
Mắt Nhan Thanh Họa nóng lên, nước mắt lưng tròng.
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu: "Ở tuổi con bây giờ, nếu không gả đi, cũng không có kết cục tốt đẹp."
Nàng sinh vào đầu tháng bảy, qua vài tháng nữa là mười chín tuổi.
Nếu là hai mươi tuổi mà chưa thành thân, sau này lính tráng trong thôn trưng binh không đủ nam nhi, nói không chừng sẽ cưỡng ép nàng đi.
Trưởng thôn già trong cổ họng bật ra một tiếng nghẹn ngào, nghe như tiếng chim đỗ quyên đến rỉ máu**, quả thực là bi thương đến cực điểm.
“Nha đầu ngốc này.” Ông khản giọng nói..
Nhan Thanh Họa lại nhìn thủ lĩnh: "Ngươi thật sự muốn lấy ta?"
Trùm sơn phỉ dường như vẫn chưa hiểu rõ, ngơ ngác gật đầu.
Nhan Thanh Họa mỉm cười đẫm lệ: "Vậy ngươi đáp ứng ta, đời này chỉ được cưới một mình ta, để lại hai túi lương thực làm sính lễ, ta sẽ theo ngươi đi."
Trong nhà nàng thực sự không còn lương thực nữa rồi, không cố gắng tìm đường thoát, sớm muộn gì cũng chết đói thôi.
Nếu nàng đánh cược thua, cũng chỉ có thể tự trách mình mắt kém, không phân biệt được tốt xấu mà thôi.
(**) “Đỗ quyên tịch huyết, viên ai minh” - Câu thơ dân gian Trung Quốc
Dịch nghĩa: Chim đỗ quyên kêu như rỉ máu, vượn than ai oán → biểu thị nỗi đau tột cùng