- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Nữ Vi Hậu
- Chương 49
Nông Nữ Vi Hậu
Chương 49
Vì phải xuống núi, Vinh Kiệt dậy từ rất sớm. Hắn nhớ lời Thúy thẩm dặn dò trước đó, liền nhẹ nhàng mặc quần áo xuống giường, rồi xuống lầu đun một ấm nước nóng.
Đợi khi nước nóng đã chuẩn bị xong, Nhan Thanh Họa cũng tỉnh giấc.
Nàng ngồi dậy dụi mắt, vươn tay cầm lấy chén trà bên giường uống một ngụm. Dòng nước ấm áp chảy xuống cổ họng khô khốc, đánh thức cơn mệt mỏi toàn thân nàng.
Nhan Thanh Họa hai tay nâng chén nước, cúi đầu nghiêm túc nhìn nó, phảng phất như đang ngắm nhìn một bảo vật vô giá.
Vinh Kiệt chuẩn bị xong nước rửa mặt, vào phòng gọi nàng: “Nàng đi rửa mặt trước đi, ta chuẩn bị ít nước mang theo, nàng còn muốn mang gì nữa không?”
Chẳng qua chỉ là xuống núi giúp đỡ, căn bản không cần phiền phức như vậy. Nhan Thanh Họa ngẩng đầu, hiếm khi dịu dàng nói: “Không cần mang gì khác đâu, vất vả cho chàng rồi.”
Vinh Kiệt quả thực thụ sủng nhược kinh.
Không phải nói thái độ của Nhan Thanh Họa đối với hắn không tốt mà ngược lại nàng kỳ thực là một người vô cùng hiểu biết lễ nghĩa. Có lẽ vì gia giáo rất tốt nên nàng đối nhân xử thế luôn luôn khách sáo, cũng rất ý tứ vì trong trại phần lớn đều xuất thân nghèo khổ, chưa bao giờ nói năng câu nệ chữ nghĩa.
Nàng từng nói trong nhà đều là người đọc sách, Vinh Kiệt ban đầu vẫn chưa cảm nhận rõ ràng lắm. Hôm qua thấy dáng vẻ nàng yên tĩnh ngồi đọc sách, hắn mới thật sự hiểu thế nào là “giáo dưỡng”.
Vì giáo dưỡng quá tốt, cho nên nàng đối với hắn cũng vẫn luôn vô cùng tốt. Thế nhưng, cái sự “tốt” này, lại thực sự chỉ là khách sáo mà thôi.
Nhưng hôm nay, dáng vẻ Nhan Thanh Họa ngồi đó cười với hắn, lại mơ hồ có chút bất đồng.
Không biết nói thế nào, tóm lại hắn có thể cảm nhận được trái tim mình đập thình thịch không ngừng, hít thở thế nào cũng không bình tĩnh lại được.
Nhan Thanh Họa thấy Vinh Kiệt đứng đó ngây ngẩn như tượng, mặt mày đỏ bừng, không khỏi nghiêng đầu hỏi hắn: “Sao vậy, là chỗ nào không thoải mái à?”
Vinh Kiệt thấy nàng nghiêng đầu, mái tóc dài xõa xuống bên cổ, để lộ vành tai tròn trịa tinh tế, không khỏi càng thêm căng thẳng, hồi lâu không nói nên lời.
Hắn cảm thấy mình mất mặt chết đi được, một chút cũng không giống đấng nam nhi dũng mãnh cường tráng!
May mà Nhan Thanh Họa vốn thông minh, nàng từ từ phản ứng lại, nhìn hắn rồi bật cười thành tiếng: “Vậy mà cũng là đại đương gia đấy.”
Nàng trêu ghẹo hắn một câu, thấy Vinh Kiệt đã sắp biến thành pho tượng gỗ đóng đinh trên mặt đất, cuối cùng cũng thu lại vẻ trêu đùa, đại phát từ bi tha cho hắn: “Được rồi, mau đi chuẩn bị nước đi.”
Vinh Kiệt biến mất nhanh như chớp.
Nhan Thanh Họa vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bên mép giường, đợi hắn đi xa rồi mới thoải mái cười rộ lên.
Người này thật là quá thật thà.
Phu thê hai người dậy sớm, sửa soạn sạch sẽ rồi ra khỏi nhà trúc. Trên đường gặp Diệp Hướng Bắc, Vinh Kiệt trong nháy mắt liền khôi phục lại dáng vẻ đại đương gia bình tĩnh quả quyết.
“Ta chỉ dẫn một nửa huynh đệ xuống núi, số còn lại ngươi dẫn đi chặt ít tre già.”
Diệp Hướng Bắc gật đầu, cầm sổ sách đi theo bên cạnh hắn nói: “Công việc cày cấy vụ xuân lần này đều đã ghi chép vào sổ rồi, ta cùng lão Phùng đã đối chiếu kiểm tra qua, ngươi xem có cần để tẩu tử xem lại một lần không?”
Nhan Thanh Họa trong lòng cũng nghĩ như vậy, chỉ là nàng sẽ không tự mình chủ động đề xuất.
Đợi đến khi Diệp Hướng Bắc chủ động nói ra, nàng mới đáp: “Ta đi cùng các huynh đệ xuống núi trước. Thôn Tiểu Điếm và Đại Điếm ta còn chưa đến bao giờ, cũng đi nhận mặt mọi người. Buổi tối trở về ta xem lại, được không?”
“Được, đại tẩu quyết định là được, cũng không phải việc gấp.”
Diệp Hướng Bắc không hiểu sao nhìn vị đại tẩu này trong lòng lại có chút e dè. Hắn đoán vị đại tẩu trẻ tuổi xinh đẹp này hẳn là có học thức cao hơn hắn nhiều, vì vậy càng không dám lỗ mãng.
Người đọc sách chính là như vậy. Nếu đối phương giỏi hơn mình, thì phải từ tận đáy lòng mà tôn kính.
Nhan Thanh Họa bình thản liếc nhìn hắn một cái, cười nói với Vinh Kiệt: “Khi nào có thời gian, chúng ta có thể mở một lớp học, chàng cũng nên học đi đấy.”
Vinh Kiệt vừa rồi còn lòng đầy phấn khởi, nghe xong lời này gương mặt tức khắc cứng đờ, mặt mày tái mét.
Nhìn những nét chữ xiêu vẹo kia, hắn liền cảm thấy cả người khó chịu. Đừng nói là viết, đến đọc cũng còn thấy gian nan.
Diệp Hướng Bắc vui sướиɠ khi người gặp họa: “Ai nha đại tẩu, người cũng đừng làm khó người khác nữa. Trước kia lão đương gia còn bảo lão Phùng dạy đại đương gia, kết quả hắn chạy đi mất dạng, sống chết không chịu học.”
Nhan Thanh Họa cười đứng bên cạnh Vinh Kiệt, lại nói: “Vậy đại đương gia thật lợi hại, không biết chữ cũng có thể làm ăn buôn bán tốt, rất nhiều người còn tính không rõ sổ sách nữa là.”
Như vậy cũng khen lấy được sao? Nụ cười của Diệp Hướng Bắc gượng gạo trên mặt, hắn bất giác lùi lại một bước, chắp tay hành lễ: “Thất kính, thất kính.”
Đôi phu thê này, tách riêng đã không thể trêu vào, hợp lại càng không thể trêu vào.
Diệp Hướng Bắc cũng không biết nên vui mừng hay lo lắng cho tương lai của sơn trại nữa, tóm lại hắn cứ trốn đi trước đã rồi nói sau.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Nữ Vi Hậu
- Chương 49