Chương 48

Mãi cho đến khi việc cấy mạ kết thúc, Vinh Kiệt vẫn chưa đoán ra được điều gì.

Hắn trầm tư suy nghĩ, lại ngại mở miệng hỏi Nhan Thanh Họa, đành chuyên tâm ở nhà làm đồ gia dụng.

Muốn làm cho nàng một bộ bàn ghế, để nàng có thể ngồi bên cửa sổ đọc sách vào mỗi sớm mai, còn định đẽo cho nàng một chiếc ống bút bằng trúc thật đẹp, đặt trên bàn trông cho ra dáng.

Dù là ngày nghỉ hiếm hoi, Vinh Kiệt cũng không rảnh rỗi. Hắn một mình bận rộn dưới lầu suốt một hồi, rốt cuộc cũng hoàn thành xong bộ bàn ghế đan bằng trúc, lau chùi sạch sẽ rồi đặt ngay ngắn ở gian ngoài.

Nhan Thanh Họa cũng đang ở nhà đọc sách. Một rương sách này nàng gần như đã xem qua hết nên lật rất nhanh, chẳng bao lâu đã xem xong một cuốn.

Nàng đang tìm lại chương sách đã từng xem qua, muốn nghiền ngẫm phương pháp đó kỹ lưỡng hơn. Ruộng đồng là căn cơ để dân sinh an ổn lập nghiệp, là gốc rễ để bá tánh an cư lạc nghiệp, cho dù nàng có nắm chắc đến đâu, tuyệt chẳng dám mạo hiểm mà hành sự.

“Thanh Họa, lại đây thử xem độ cao thế nào.” Mãi đến khi tiếng gọi của Vinh Kiệt vang lên đánh thức, nàng mới giật mình phát hiện trong gian ngoài không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bộ bàn ghế mới.

Ánh mắt Nhan Thanh Họa sáng lên, nàng bước tới, đưa tay khẽ vuốt mặt bàn nhẵn mịn, trong đáy mắt ánh lên tia sáng rực rỡ: “Đa tạ, chàng làm thật nhanh cũng thật khéo.”

Vinh Kiệt cười toe toét, thấy nàng ngồi vào vừa vặn, liền lại xuống lầu tiếp tục bận rộn.

Lúc này nếu hắn quay đầu lại, nhất định có thể nhìn thấy ánh mắt ôn nhu của Nhan Thanh Họa.

Có bàn rồi, nàng đọc sách sẽ càng tiện lợi hơn. Trong lòng nàng vui sướиɠ khôn tả, hiếm khi ngân nga một điệu hát nho nhỏ, bước chân cũng nhẹ nhàng như nhảy múa, bày bút mực giấy nghiên lên bàn rồi đứng bên cạnh ngắm nghía hồi lâu.

Đây là thư án của riêng ta rồi, nàng thầm nghĩ trong lòng.

Một làn gió xuân mát mẻ khẽ đưa vào, mang theo lời thì thầm của mùa xuân. Nhan Thanh Họa ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng bên ngoài, lần đầu tiên cảm thấy con đường phía trước tươi sáng vô cùng.

Trên mặt nàng nở một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra, lại tiếp tục đọc cuốn sách tiếp theo.

Hai người mỗi người một việc bận rộn cả ngày nhưng đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Nhan Thanh Họa đã tìm được cuốn sách chuyên viết về ruộng bậc thang, trong lòng đại khái đã có chút tính toán, đợi sau mùa thu hoạch sẽ cùng Vinh Kiệt bọn họ thương lượng, xem có khả năng áp dụng được không.

Buổi tối sau khi thu xếp xong xuôi, Vinh Kiệt hỏi nàng: “Giấy bút của nàng còn đủ dùng không? Lần sau vào thành ta mang thêm một ít về cho nàng.”

Nhà Nhan Thanh Họa chuyện ăn mặc thì đáng lo, nhưng giấy bút sách vở lại nhiều vô kể. Nàng khẽ cười nói: “Không cần đâu, trước mắt cứ lo liệu lương thực và bông vải đã. Giờ đã sắp sang tháng tư, chẳng mấy chốc nữa là đến mùa lạnh rồi.”

Trên núi trời lạnh sớm hơn một chút, ước chừng mới tháng mười đã phải mặc áo bông. Đám hán tử khí huyết dồi dào có thể mặc ít hơn một chút, nhưng người già phụ nữ trẻ em trên núi dưới núi lại thiếu áo bông chống rét.

May mà Khê Lĩnh gần sát với Ninh Hà, vùng chuyên sản xuất bông vải, giá bông vận chuyển đến đây không quá đắt đỏ, bằng không mùa đông năm ngoái chỉ sợ đã có thêm nhiều người không qua nổi.

Vinh Kiệt nghe nàng đã suy tính đến chuyện mùa đông, không khỏi cảm thán một câu: “Chẳng trách trước kia Hướng Bắc cứ nói sơn trại thiếu một nữ chủ nhân. Những việc này đám nam nhân thô kệch chúng ta không thể nghĩ được cẩn thận như vậy.”

Nhan Thanh Họa liếc hắn một cái, mặt mày không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.

Nàng không phải người hay để tâm chuyện của người khác, chỉ là nàng thật lòng yêu mến sơn trại này, từ đáy lòng đã xem mình là một phần của trại. Nàng muốn cho các huynh đệ tỷ muội đều sống tốt hơn một chút, nên mới mỗi ngày thức khuya dậy sớm, bận rộn với những việc vụn vặt đó.

Vinh Kiệt nằm một lát, vẫn không thấy buồn ngủ. Vì thời tiết ngày càng nóng, hắn liền vén màn giường lên, để gió đêm có thể thổi vào một chút. “Ngày mai chúng ta xuống núi giúp đỡ, nàng muốn đi không?” Vinh Kiệt hỏi.

Nhan Thanh Họa đọc sách cả ngày, đầu óc mệt mỏi vô cùng, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc cho đã. Nghe xong lời này, nàng ngáp một cái, mơ màng nói: “Đi chứ, ta còn chưa từng đến các thôn đó bao giờ.”

Vinh Kiệt thấy nàng thực sự buồn ngủ, liền không nói tiếp nữa.

Hắn lẳng lặng nằm một lát, rồi mang theo nụ cười ngây ngô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ vì cuộc sống đã có hy vọng, hắn hiện tại mỗi ngày tâm tình đều rất tốt, ban đêm tự nhiên cũng ngủ ngon, một giấc đến hừng đông.