Chương 47

Nhan Thanh Họa từ chiếc túi nhỏ bên hông lấy ra một chùm chìa khóa, tìm được ổ khóa đồng nhỏ có khắc chữ “Nhất”, “cạch” một tiếng mở khóa.

Theo tiếng động, Nhan Thanh Họa nhấc nắp rương lên, để lộ những cuốn sách xếp ngay ngắn bên trong.

Nhan Thanh Họa dùng ánh mắt đầy tôn kính nhìn những cuốn sách này, tựa như đang nhìn vị tiên sinh có học thức uyên bác nhất thế gian.

“Rương này, phần lớn là sách về nông nghiệp. Lát nữa ta sẽ xem lại từ đầu đến cuối một lần, xem có thể nghĩ ra cách nào nâng cao sản lượng trên mỗi mẫu không.”

Vinh Kiệt mười mấy tuổi đã theo phụ thân lên núi, trong nhà trước kia lại chỉ làm nghề đồ tể, hắn quả thực không đọc sách, nhưng không có nghĩa là hắn không có kiến thức.

“Vất vả cho nàng rồi.” Hắn đối với lời nói của nàng, trước nay đều tin tưởng không chút nghi ngờ.

Vinh Kiệt sức lực rất lớn. Nhan Thanh Họa nhờ hắn giữ lấy hai bên quai xách của rương sách, đem rương sách xếp ngay ngắn vào góc tường còn trống trong phòng, lại đem giấy bút mực mang từ nhà đến đặt trên bàn, lúc này mới hài lòng gật đầu.

“Rất tốt, cuối cùng cũng ra hình ra dáng rồi.”

Vinh Kiệt theo sau đỏ mặt lên, đột nhiên lại có chút lắp bắp: “Mấy ngày nay là ngày mùa, đợi... đợi thêm ít hôm nữa ta lại đóng thêm ít đồ đạc. Bằng không... bằng không phòng ngoài trống trải quá.”

Ngôi nhà trúc này của họ quả thực chẳng có gì, trong phòng rất rộng rãi, một chiếc giường đôi bằng tre đặt bên cửa sổ, đối diện là một tủ quần áo và hai chiếc rương thấp, cạnh đó nữa là một chiếc bàn nhỏ, ngày thường dùng để thắp nến đặt nước, cũng rất tiện lợi.

Phía trong sát cửa thì hoàn toàn trống trải, thoạt nhìn thật sơ sài. Lần này chuyển rương sách vào, mới thấy có chút hơi thở nhân gian.

Trong phòng ngủ còn đỡ, trước kia Vinh Kiệt chưa bao giờ để ý đến những thứ này, lại không cần dùng bữa trong nhà nên gian chính chỉ có một chiếc ghế dài và hai chiếc ghế tựa, trống không đến mức liếc một cái có thể nhìn thấy hết.

Chiếc ghế dài kia vẫn là vật cũ của phụ thân hắn, sau này ông mất, hắn liền đổi căn nhà gỗ cũ dưới chân núi thành nhà kho, không ở lại đó nữa.

Nhan Thanh Họa cười liếc hắn một cái, nói: “Cũng không vội, phòng ngoài còn rộng lắm, đợi ta tính toán kỹ một chút.”

Lời thê tử nói cái gì cũng đúng, Vinh Kiệt vội vã gật đầu, lại cẩn thận rửa sạch hai chiếc chậu mới, rồi mới đưa cho Nhan Thanh Họa dùng.

Tắm gội thay quần áo xong, hai người liền đi ngủ.

Nhan Thanh Họa tuy muốn buổi tối đọc sách thêm một lát, nhưng lại tiếc không muốn lãng phí nến, nên cũng nghỉ ngơi sớm.

Sáng sớm hôm sau, nàng tỉnh dậy từ rất sớm. Có lẽ là vì làm việc vất vả, Vinh Kiệt hiếm khi chưa tỉnh, vẫn ngoan ngoãn nằm đó trông không giống kẻ nhiều tâm kế.

Nghĩ đến việc hôm qua hắn nói còn từng giả làm thợ mộc, nàng lại muốn cười.

Người này, cũng thật thú vị.

Nhan Thanh Họa nóng lòng muốn xem sách, liền thật cẩn thận đứng dậy, định bước qua người hắn, xuống đất hoạt động trước.

Chỉ không ngờ Vinh Kiệt cũng không biết mơ thấy gì, một tay ôm lấy eo Nhan Thanh Họa, xoay người một cái liền đè cả người nàng xuống dưới thân.

Cảm giác áp bức chưa từng có ấy bao trùm lấy toàn thân Nhan Thanh Họa. Hơi ấm và l*иg ngực rắn chắc của nam nhân mang lại cho nàng một cảm giác an toàn khác lạ.

Nàng khẽ cựa mình, lại phát hiện trên đùi có chút khác thường. Nhan Thanh Họa sững người ở đó hồi lâu, mới ý thức được đó là cái gì. Trong phút chốc, mặt nàng hồng rực tựa đóa hoa xuân kiều diễm.

Tên xấu xa này!

Nhan Thanh Họa vừa định đẩy hắn ra, lại nghe hắn hừ hai tiếng, tức khắc sợ đến hoa dung thất sắc, không dám cử động nữa. Cũng may Vinh Kiệt ngủ rất say, chỉ lát sau chính hắn tự nằm ngửa lại, buông lỏng Nhan Thanh Họa ra.

Đợi đến khi Vinh Kiệt ngủ một giấc ngon lành tỉnh dậy, liền nhìn thấy Nhan Thanh Họa ngồi bên cửa sổ lạnh lùng nhìn hắn.

Vinh Kiệt tức khắc run lên bần bật, hỏi: “Sao, sao vậy?”

Nhan Thanh Họa nhàn nhạt cười: “Chàng đoán xem.”