Chương 46

Nhan Thanh Họa vừa định nói gì đó, lại nghe hắn nói tiếp: “Xuân về muông thú đang sinh sản, chúng ta cũng không tiện đi săn. Đợi đến hè oi bức lại lên núi, bắt chút gà rừng thỏ hoang mang xuống huyện đổi lấy ít lương thực. Ngày thường không bận rộn thì đan sọt tre, làm đồ gia dụng nhỏ, tóm lại cũng không thể nhàn rỗi.”

Bọn họ tuy vào rừng làm cướp, nhưng cũng không phải ngày nào cũng xuống núi cướp bóc. Xét cho cùng, trong thâm tâm họ đều là những dân thường thât thà. Nếu không phải không muốn bị bắt đi Tây Bắc bỏ mạng, ai lại nguyện ý như vậy?

Vinh Kiệt thấy Nhan Thanh Họa vẻ mặt như đang suy tư điều gì, liền nói: “Kỳ thực chúng ta còn từng giả làm thợ mộc, đến Lang Gia phủ làm việc đó.”

Nhờ lòng tốt của lão thợ mộc, các huynh đệ trong trại từ đó có thêm một nghề mưu sinh. Người trong huyện phần lớn đều biết mặt họ, Vinh Kiệt liền nghĩ cách chạy đến phủ thành làm việc, cả mùa đông năm ấy kiếm được không ít mang về.

Nhan Thanh Họa không khỏi thầm cảm khái, bọn họ vì miếng ăn no bụng quả thực đã chịu không ít khổ.

“Chàng thật lợi hại.” Nhan Thanh Họa từ đáy lòng cảm thán.

Vinh Kiệt lắc đầu, mắt nhìn xa xăm lên bầu trời, ánh mắt đầy vẻ cô đơn: “Nàng có phải cảm thấy ta rất vô dụng không? Chẳng ra dáng nam nhi không?”

“Sao có thể?” Nhan Thanh Họa ngạc nhiên hỏi hắn.

Vinh Kiệt cúi đầu, sắc trời dần tối, Nhan Thanh Họa không nhìn rõ gương mặt hắn: “Nếu ta còn có chút cốt khí, lẽ ra nên vì triều đình cống hiến vì Đại Trần mà da ngựa bọc thây, không chống Tiên Ti thì không còn nhà.”

Đấng nam nhi tám thước, ai mà chẳng ôm mộng làm anh hùng. Nhưng khi sinh tử của mọi người đều phụ thuộc vào một mình hắn, hắn lại không thể tùy hứng mà làm.

Nhan Thanh Họa lắc đầu, thần sắc bình thản, phảng phất như đang nói chuyện thường ngày: “Triều đình không phải không có quân hộ, vậy mà vẫn vì sự an nguy của bản thân mà không ngừng cưỡng ép bá tánh nghèo khổ đi lấp vào chỗ trống. Ngoài tiền tuyến thây chất đầy đống phần lớn là những dân đen tay chưa từng cầm gươm giáo. Vậy những võ tướng công thần quý tộc kia ở đâu cả rồi? Chẳng qua chỉ là một lũ lấy mạng bá tánh ra đổi, chỉ dám trốn ở Trung Đô như rùa rụt cổ. Biết rõ là đi chịu chết, tại sao còn phải đi?”

“Hơn nữa, phụ thân ta từng nói triều đình Đại Trần đã mục nát, vận số hoàng thất sắp tận. Người không muốn sa vào vũng bùn cùng lũ tham quan ác bá ức hϊếp bá tánh, nên chỉ có thể quy ẩn núi rừng, làm một ông lão nhà quê nhàn tản.”

Triều đình mục nát, vận số sắp tận.

Tám chữ này nói ra như sét đánh giữa trời quang, đánh thẳng vào tim Vinh Kiệt.

Không biết vì sao, hắn lại tự nhiên tin tưởng những lời trần tình này của Nhan Thanh Họa. “Vậy bá tánh Đại Trần chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ mặc cho đám mọi rợ Tiên Ti tùy ý hoành hành?” Vinh Kiệt giọng khàn khàn nói.

Thế nhưng Nhan Thanh Họa vẫn rất bình tĩnh, nàng nhìn Vinh Kiệt, từ trên gương mặt hắn tìm thấy thứ mà nàng muốn nhất.

“Không, Tiên Ti lực bất tòng tâm, e là thêm trăm năm nữa, bọn chúng cũng không thể bước qua Hán Dương quan một bước.”

Vinh Kiệt trầm mặc. Nếu triều đình không còn, Tiên Ti không vào được, vậy tương lai kẻ vấn đỉnh Trung Nguyên sẽ là ai?

Lần đầu tiên trong đời, hắn chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân sôi trào, có thứ gì đó khác lạ đang gào thét trong lòng hắn, phảng phất như sắp phá tan l*иg ngực, bay vυ"t lên trời.

May mà, Nhan Thanh Họa không tiếp tục nói nữa.

Phu thê hai người lặng lẽ trở về nhà trúc. Vinh Kiệt thắp nến rồi cùng nàng thu dọn rương sách.

Rương sách của Nhan gia các nàng rất được coi trọng, toàn bộ được làm từ gỗ long não đã qua xử lý, mặt ngoài quét một lớp sơn đen không thấm nước, chống ẩm lại chống mối mọt. Ngay cả bản lề cũng đều làm bằng đồng nguyên chất, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường.