Chương 44

Nhan Thanh Họa đang ở ngoài dọn cơm, vừa định dẫn hắn về chỗ Liên Hòa nghỉ ngơi trước, không ngờ đám nam nhân vừa mới xuống đồng lại như một đàn ong vỡ tổ ùn ùn kéo tới, trông khí thế vô cùng hùng hậu.

Nam nhân trong sơn trại đều rất thuần phác, không có nhiều toan tính. Vừa thấy có một tiểu huynh đệ trẻ tuổi tới, đều vây lại bắt chuyện, người một lời ta một câu trực tiếp làm Đổng Nghênh Phong ngơ ngác.

Nhan Thanh Họa đứng đó nhẹ nhàng liếc nhìn bọn họ một cái, đám nam nhân tức khắc ngoan ngoãn trở lại.

“Tam đương gia, tiểu Đổng là đứa nhỏ mồ côi, có thể phiền huynh chăm sóc nó mấy ngày được không?”

Giờ là tiết xuân, thời tiết ngày một ấm áp, mấy huynh đệ trải chiếu ngủ đất cũng chẳng ngại gì.

Tam đương gia Liên Hòa, là người ít nói, dáng vẻ nho nhã,, gật đầu. Vóc dáng hắn không quá cao, cũng không rắn rỏi như Vinh Kiệt hay Trâu Khải, nhưng lại khiến người nhìn vào cảm thấy thoải mái. Tựa như vị tướng nho gia trung hậu trong lời thoại, hoặc là thư sinh dù nghèo khổ vẫn bền chí theo nghiệp thi cử.

“Được.” Hắn nói như vậy, rồi xoay người bỏ đi.

Trâu Khải cùng lớn lên với hắn, hiểu hắn nhất, lập tức đẩy Đổng Nghênh Phong một cái: “Mau... mau theo kịp. A Hòa dẫn ngươi đi... đi nghỉ ngơi.”

Chưa từng thấy ai nói năng lắp bắp mà lại thích nói chuyện như hắn, nói không lưu loát cũng chẳng hề để tâm, cả ngày miệng không ngơi nghỉ.

Đổng Nghênh Phong sững sờ một chút, ngay sau đó đỏ mặt chạy theo. Đợi bóng dáng hắn khuất hẳn, các huynh đệ mới cười vang.

Vinh Kiệt đứng bên cạnh Nhan Thanh Họa, nhíu mày nhìn bọn họ: “Không được bắt nạt người ta, có nghe thấy không!”

Đám hán tử bá vai bá cổ, từng người nhao nhao đáp lời, sau đó liền chạy về phía Nghị Sự Đường.

Vinh Kiệt bất đắc dĩ thở dài: “Bọn họ tính tình đều quá hoang dã.”

“Kỳ thực cũng coi như là chuyện tốt.” Nhan Thanh Họa cười khuyên hắn một câu, bảo hắn đừng lúc nào cũng lo lắng cho các huynh đệ “Lát nữa xuống núi hỏi thử xem, nếu có cô nương trong thôn nào bằng lòng gả tới, bọn họ thành gia rồi sẽ ổn trọng hơn.”

Vinh Kiệt gật đầu, rửa sạch tay chân mặt mũi rồi mới cùng nàng đi bưng một sọt bánh nướng lớn: “Sau này có nàng là đại tẩu, cuối cùng cũng có người có thể lo liệu việc này cho bọn họ.”

Hắn nghiêm túc chưa được bao lâu, quay đầu lại đã cười hì hì: “Cũng không vội, cứ để bọn họ ghen tị mấy ngày, trị cái tính của bọn họ đã rồi nói sau.”

Nhan Thanh Họa bật cười thành tiếng. “Chàng nói cái gì vậy!”

Vinh Kiệt nhếch miệng cười, cúi đầu đi vào Nghị Sự Đường.

Đợi nghỉ trưa xong, Nhan Thanh Họa cũng theo Vinh Kiệt ra đồng.

Đúng là tiết xuân về, nước hồ xanh biếc, những thửa ruộng lúa mênh mông vô bờ phản chiếu bầu trời xanh thẳm, khiến người nhìn vào liền thấy thư thái.

Ruộng bậc thang trên núi Khải Việt tầng tầng lớp lớp, từ trên cao nhìn xuống tựa như một con cá chép sặc sỡ đang uốn lượn, ánh sáng lấp lánh như vảy cá, đẹp đến chói mắt.

Nàng muốn đi theo thì được, nhưng Vinh Kiệt sống chết cũng không chịu để nàng xuống đồng, chỉ lớn tiếng thúc giục các huynh đệ mau chóng làm việc rồi bảo nàng đến lều bên bờ ruộng bậc thang chuẩn bị nước trà.

Nhan Thanh Họa cũng không phải đến để cấy mạ.

Vì địa thế, ruộng bậc thang của sơn trại làm cũng không được bằng phẳng cho lắm, từng mảnh nhỏ từng mảnh nhỏ nối tiếp nhau đi xuống, nhìn một cái không thấy điểm cuối.

Ven ngoài cùng của ruộng bậc thang là bờ đê đã được tu sửa cẩn thận giúp giữ nước giữ đất. Các huynh đệ trong sơn trại chân tay lanh lẹn, đi trên đó cũng không sợ ngã.

Bọn họ chia thành từng tốp năm ba người, từng mảnh từng mảnh làm việc, tốc độ vừa nhanh lại vừa đều.

Cố Dao Lan không biết từ khi nào đã đến bên cạnh nàng: “Bọn họ đều là những nam nhi cần cù chăm chỉ.”

Nhan Thanh Họa mỉm cười, trong đầu lại không ngừng xoay chuyển, nghĩ về những cuốn sách đã từng xem qua, cố gắng nhớ lại những nội dung còn sót lại.

Hơn ba trăm cuốn sách quý, ước chừng có năm sáu mươi cuốn đều là sách kinh điển về nông nghiệp, chăn tằm, cày cấy, đánh cá và các việc nông lâm tương tự.

Nhan Thanh Họa không dám nói đã đọc thuộc làu làu tất cả, nhưng phần lớn trong số đó đã sớm nghiền ngẫm thấu đáo. Chỉ là mấy năm trước gặp nạn đói, khô hạn thiếu mưa, trồng cái gì cũng không thu hoạch được, xem qua nhiều sách như vậy cũng vô dụng.

Nhan Thanh Họa trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên. Cố Dao Lan lần đầu tiên nghe thấy giọng nàng kích động đến run lên: “Dao Lan, ta nhớ ra một điển cố rồi!”