Chương 43

Nhan Thanh Họa thoáng dừng bước, không khỏi kinh ngạc.

Triều đình Đại Trần quản chế pháo hoa cực kỳ nghiêm ngặt, phần lớn đều do thợ quan phụ trách chế tạo. Mỗi dịp lễ tết, quan phủ mở hàng pháo hoa, bán ra với giá không rẻ cũng không đắt, dân thường mua một xâu "Mãn địa hồng" cũng chẳng quá khó khăn.

Kỹ thuật chế tạo này, vẫn luôn nằm trong tay hoàng gia.

“Sao ngươi lại biết làm thứ này?” Nhan Thanh Họa nhỏ giọng hỏi.

Dù sao lúc này trong trại cũng không có ai, Đổng Nghênh Phong kỳ thực cũng là người có tính toán, nghe xong liền nói thật: “Phụ thân ta vốn là thợ thủ công ở quan xưởng bên Xuyên Tây. Sau đó thôn đó xảy ra ôn dịch, phần lớn bá tánh đều nhiễm bệnh, triều đình không muốn quản, trực tiếp sai người đốt thôn.”

Chuyện này Nhan Thanh Họa chưa từng nghe ai kể qua, lần này nghe được mà lòng lạnh hẳn đi.

Dù đối với cái triều đình mục nát này đã sớm không còn ôm hy vọng, nhưng mỗi khi nghe được những chuyện như vậy, ai mà chẳng đau lòng?

Đạo lý môi hở răng lạnh, trong lòng mọi người đều rất rõ ràng.

“Cũng là phụ thân ta mạng lớn, từ trên núi trốn thoát được, đến Khê Lĩnh đổi tên đổi họ, cưới vợ rồi sinh ra ta.”

Nhan Thanh Họa nhẹ nhàng vỗ vai hắn, giọng nói thanh thoát dịu dàng: “Ngươi phải sống cho thật tốt, vì cha mẹ ngươi, cũng vì chính bản thân ngươi.”

Đổng Nghênh Phong chớp chớp mắt, những giọt nước mắt trong veo đọng trên hàng mi, thực sự đáng thương vô cùng.

“Ban đầu mẫu thân không cho phụ thân dạy ta cái này, nhưng người lại nói có thêm một nghề, tương lai biết đâu còn kiếm được miếng cơm. Bất luận có dùng được hay không, học được cũng chẳng thiệt.”

Giọng nói của hắn ngày càng nhỏ dần, cuối cùng gần như không nghe thấy tiếng.

“Nhưng ta chỉ biết cách làm chứ chưa từng thử bao giờ, không biết rốt cuộc có thành công được không.” Hắn cẩn thận nhìn Nhan Thanh Họa một cái, cắn môi không nói gì thêm.

Nhan Thanh Họa không nói gì, im lặng dẫn hắn vào phòng bếp, ngẩng đầu liền thấy Cố Dao Lan đang ở đó bóc măng.

Mấy ngày nay nàng ấy hái rất nhiều măng, hiển nhiên chính nàng ấy cũng rất thích ăn.

Thấy Nhan Thanh Họa dẫn một thiếu niên mày thanh mắt tú như vậy tới, nàng không khỏi ném con dao trong tay xuống, nhoài người qua nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi bắt cóc ở đâu về thế? Trông đẹp trai ghê.”

Đổng Nghênh Phong bị nàng dọa đến mức lùi lại mấy bước.

Nhan Thanh Họa gõ nhẹ vào trán nàng, trừng mắt nhìn một cái: “Đừng có nói bậy.”

Cố Dao Lan bĩu môi, không trêu chọc hắn nữa, chỉ nhiệt tình nói: “Cơm trưa sắp xong rồi, đói bụng rồi phải không?”

Đổng Nghênh Phong rụt rè ngẩng đầu nhìn nàng, vẫn không hé răng.

Cố Dao Lan tính tình hoạt bát, thấy hắn không đáp lời cũng không để ý, cười hì hì ngồi xuống tiếp tục bóc măng.

Phải bóc hết vỏ ngoài của tất cả măng, rửa sạch rồi phơi nắng. Đợi đến khi nước đã khô hết, liền phải bắt đầu nấu.

Mỗi khi đến mùa này, Cố Dao Lan đều vô cùng phấn khởi. Mùi hương của măng nấu luôn có thể bay đi rất xa, gợi lại những ký ức sâu thẳm trong nàng. Cho dù chỉ ngồi nhìn lửa cả ngày, nàng cũng không cảm thấy vất vả.

Nhan Thanh Họa đoán chừng Đổng Nghênh Phong đã đói bụng mấy ngày rồi, liền dẫn hắn vào bếp, hỏi Thúy thẩm đang chuẩn bị giá đỗ: “Có bánh bột ngô làm sẵn không ạ? Có đứa bé mới tới, cho nó ăn chút gì đó trước.”

Thúy thẩm vốn nổi tiếng tốt bụng, vừa thấy bộ dạng đáng thương của Đổng Nghênh Phong lập tức từ trong sọt tre lấy ra một chiếc bánh nướng kiều mạch lớn, lại mang tới một đĩa củ cải muối nhỏ, bảo hắn cứ ăn tự nhiên: “Đừng khách khí, trong trại thứ khác không có, chứ đồ ăn thì có thể lo đủ no.”

Đổng Nghênh Phong thực sự là người dễ xúc động, vừa nghe những lời này lại muốn rơi nước mắt, chỉ là có lẽ cảm thấy hơi mất mặt nên cúi đầu lặng lẽ lau khô không muốn để người khác nhìn thấy.

Hắn ăn cơm vừa im lặng lại vừa nhanh, chẳng mấy chốc đã ăn xong cả cái bánh lớn, lúc này mới vui vẻ vỗ vỗ bụng: “Đa tạ Thúy thẩm, con ăn no rồi.”

Thúy thẩm cười tủm tỉm nhìn hắn, khen ngợi: “Ngoan thật.”