Trên đường trở về, Nhan Thanh Họa thuận miệng hỏi vài câu về gia cảnh của Đổng Nghênh Phong, nghe nói hắn nay chỉ còn một mình, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy xúc động.
Đổng Nghênh Phong năm nay mới mười hai tuổi, vẫn là một thiếu niên lang chưa thoát vẻ trẻ con.
Hắn im lặng ngồi một lát, đột nhiên nói: "Ta biết làm việc, biết trồng trọt, lên núi rồi ta sẽ cố gắng tự nuôi sống mình, tuyệt đối không gây phiền hà cho mọi người."
Nhan Thanh Họa nhìn hắn, phảng phất như đang nhìn đám học trò của mình ở thôn Hạnh Hoa. Nàng mỉm cười hiền hậu: “Ngươi còn nhỏ, trước mắt không vội nói những điều đó. Trong trại chúng ta có những huynh đệ sống một mình, ngươi cứ đến ở tạm vài ngày, rồi hãy tính sau.”
Đổng Nghênh Phong gật đầu thật mạnh, nhưng bất ngờ bụng lại réo lên một tiếng rõ to. Mặt hắn đỏ bừng, cúi đầu, chết sống không chịu nói thêm câu nào nữa.
Yên Thanh Họa thầm thấy hắn thật quá rụt rè, lòng thương xót càng thêm dâng trào, dịu giọng nói:“Lần này ra ngoài không mang theo lương khô, lát nữa chúng ta lên núi, đồ ăn trên núi rất ngon.”
Có lẽ vì đã từng làm tiên sinh dạy học nên nàng đối với trẻ con luôn luôn hòa ái dễ gần, nói chuyện với Đổng Nghênh Phong cũng nhẹ nhàng, khiến cho Vinh Kiệt đi theo bên ngoài cảm thấy không vui cho lắm.
Đợi đến khi dừng xe ngựa ở sườn núi, hắn liền tiến đến bên cạnh nàng, đỡ nàng lên ngựa: “Nàng rất thích tiểu tử kia sao?” Hắn theo đó xoay người lên ngựa, hỏi từ phía sau nàng.
Giọng nói trầm ấm chân thành ấy vang vọng bên tai nàng, tựa như những đóa pháo hoa rực rỡ nhất ngày hè, thắp sáng trái tim Nhan Thanh Họa.
Khóe môi nàng cong lên một đường cong dịu dàng, thanh âm mang theo tia sáng khoái hoạt: “Sao vậy?”
Vinh Kiệt không nói gì. Chuyện thế này hắn làm sao mà không biết xấu hổ để nói ra được?
Vinh Kiệt mặt không biểu cảm nhìn con đường núi, cố gắng làm cho mình có vẻ không để tâm cho lắm: “À, chỉ đang nghĩ xem nên sắp xếp nó ở đâu.”
Nhà trúc trong sơn trại hiện giờ đều đã có người ở, nhưng một căn có thể ở hai đến ba người, chen chúc một chút cũng không sao.
Nhan Thanh Họa cụp mắt trầm ngâm một lát, cố tình nghịch ngợm nói: “Ở cùng chúng ta thì sao?”
Vừa dứt lời, nàng liền cảm thấy cả người Vinh Kiệt cứng đờ lại, cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của hắn siết chặt hơn, phảng phất như muốn ôm chặt người nàng vào lòng.
Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm nhận rõ ràng sức mạnh của nam nhân như thế.
“Không được.” Hắn kiên quyết phản đối.
Lần này Nhan Thanh Họa cuối cùng cũng không nhịn được, vừa cười vừa nói: “Vậy được rồi, bảo nó ở tạm với Liên Hòa trước đi.”
Nghe thấy tiếng cười của nàng, Vinh Kiệt lúc này mới phản ứng lại là nàng đang trêu mình. Hắn cũng chẳng giận được, chỉ bất lực nói: “Nàng thật là.”
Nhan Thanh Họa vẫn cứ cười, làm cho Lôi Minh dẫn đường phía trước cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn, liền bị Vinh Kiệt hung hăng trừng mắt một cái.
Về tới sơn trại mới phát hiện giờ đây trong trại yên ắng vô cùng, hóa ra mọi người còn chưa tan làm. Ngoài những người phụ nhân đang bận rộn trong bếp, những căn nhà trúc còn lại đều vắng vẻ.
Nhan Thanh Họa nhờ các huynh đệ giúp nàng chuyển rương về nhà trúc, tiễn Vinh Kiệt bọn họ xuống đồng, lúc này mới dẫn Đổng Nghênh Phong vào bếp.
Theo lý mà nói, một nam hài mười mấy tuổi đúng là lúc nghịch ngợm nhất, nhưng Đổng Nghênh Phong lại cực kỳ yên tĩnh. Nhan Thanh Họa không nói chuyện với hắn thì hắn cũng không hé răng nửa lời, cộng thêm gương mặt xinh đẹp tuấn tú kia, thực sự giống như một tiểu thư khuê các nhà quyền quý.
“Đồ ăn trên núi đơn giản, nhưng đảm bảo có thể cho mọi người ăn no. Ngươi cứ nghỉ ngơi mấy hôm trước, rồi xem sau này cần giúp việc gì.” Nhan Thanh Họa nói.
Nếu để hắn nhàn rỗi, hiển nhiên chính hắn cũng không chịu nổi, chi bằng tìm chút việc cho hắn làm để hắn vơi đi nỗi đau mất mẫu thân.
Đổng Nghênh Phong ra sức gật đầu, do dự nhìn nàng một cái, rồi nói: “Ta… ta biết làm pháo hoa, pháo trúc.”
Nhan Thanh Họa thoáng dừng bước, không khỏi kinh ngạc.