Mấy hôm trước Vinh Kiệt đến tận cửa hung hăng cảnh cáo hắn một trận, còn uy hϊếp một hồi, nói cho hắn(Lưu địa chủ) biết nếu còn tái phạm thì hắn(Vinh Kiệt) sẽ còn đến xử lý. Kết quả lão già này không biết nhớ bài học, lại muốn làm cái chuyện khinh nam bá nữ, thất đức vô lương.
Thôn Lưu gia vốn dĩ đã ít người, hơn nữa rất nhiều nam nhân nhà tá điền đều đã đi lính, chỉ còn thê nhi, lão nhân phải bám víu vào ruộng đất nhà họ Lưu mà sống.
Mấy năm nay hắn ỷ vào việc có giao tình với quan lão gia trên trấn, đã khinh nhục không biết bao nhiêu cô nương. Toàn bộ thôn Lưu gia, những ai có thể gả chồng đều đã sớm gả đi nơi khác, còn lại đều là những người không có chỗ dựa, đành phải nhẫn nhịn cho qua ngày.
Vinh Kiệt cũng là mới nghe nói chuyện này, vội vàng đến xem xét, lại không ngờ một chút tác dụng cũng không có.
Mày hắn nhíu chặt, một cỗ tức giận xộc lên trong lòng: “Lão cẩu này, thật chẳng bằng cầm thú.”
“Thanh Họa nàng cứ chờ ở đây, ta dẫn các huynh đệ đi xem một chút.”
Hắn nói đi xem một chút, ý tứ chính là muốn xen vào.
Nhan Thanh Họa nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn có chút không yên tâm: “Chàng cẩn thận một chút, bọn họ đông người.”
Vinh Kiệt cười với nàng, lời nói ra lại ngang tàng vô cùng: “Ta xem hắn có dám đυ.ng đến một ngón tay của ta không.”
Hắn nói xong, để Đại Thụ ở lại bảo vệ Nhan Thanh Họa, còn mình thì dẫn theo huynh đệ Lôi gia nghênh ngang đi tới.
Nhan Thanh Họa ngồi trong xe ngựa lòng như lửa đốt, nhưng không đi theo gây thêm phiền phức. Nàng vén một góc rèm xe lên, căng thẳng nhìn chằm chằm bóng dáng Vinh Kiệt.
Không biết từ khi nào, hắn đã trở thành người đáng tin cậy nhất trong lòng nàng.
Những việc hắn nói có thể làm được, một điều cũng không thất hứa.
Chỉ thấy ba hán tử cao lớn bọn họ tiến đến trước mặt đám người kia, không bao lâu đã đuổi được đám chó săn của Lưu địa chủ đi. Lôi Minh đỡ lấy đứa bé kia đi về phía xe ngựa.
Nhan Thanh Họa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến khi đứa bé lên xe ngựa, Nhan Thanh Họa mới nhận ra đây lại không phải là một nữ hài.
Thiếu niên này lớn lên quá đỗi xinh đẹp, môi hồng răng trắng, mày mắt dịu dàng, thực sự là một vẻ đẹp hiếm có.
Nàng sững sờ một chút, hiếm khi chửi thề một tiếng: “Lão họ Lưu này thực đúng là súc sinh.”
Đứa nhỏ này chẳng nhưng không phải là nữ nhi, nhìn tuổi cũng còn rất nhỏ, vậy mà tên Lưu địa chủ kia cũng nảy sinh lòng tà, cùng súc sinh có gì khác biệt?
Thiếu niên ban đầu còn co rúm ở trong góc, thấy Nhan Thanh Họa mày mắt hiền hòa, cả người mới từ từ thả lỏng lại: “Đa tạ các vị.”
Hắn nhẹ giọng nói lời cảm tạ, giọng nói ấy cũng cực kỳ non nớt, phảng phất như chồi non mới nhú ngày xuân, mang theo sương sớm trong veo.
Nhan Thanh Họa lấy lại bình tĩnh, hỏi hắn: “Ngươi có bằng lòng theo chúng ta đi không? Có biết chúng ta là người thế nào không?”
Vừa hỏi như vậy, mắt thiếu niên liền đỏ hoe, cho dù trên mặt còn lấm lem cũng khó nén được vẻ đẹp đẫm lệ.
Quả thực là tướng mạo nam nhi nữ tướng.
“Nương ta vừa mới mất, bọn họ liền muốn bắt ta đi hầu hạ lão già kia. Ta cố gắng xin ở nhà giữ trọn tuần thất cho nương, vốn định bụng trộm trốn đi, lại không ngờ vẫn bị bọn họ bắt lại.”
Hắn vừa nói, nước mắt liền theo gò má chảy xuống, thấm đẫm hàng mi dài.
“Ta vừa rồi còn nghĩ sẽ đâm đầu vào đâu đó chết quách cho xong, sống tiếp không biết còn khổ đến nhường nào.”
“Nhưng không ngờ trời không tuyệt đường người, lại gặp được các vị cứu giúp.” Hắn cúi đầu lau sạch nước mắt, nghiêm túc nói, “Ta biết các vị là ai, cũng biết sơn phỉ là gì. Ta muốn đi theo các vị.”
Nhan Thanh Họa đưa cho hắn một ống tre, bên trong còn nửa ống nước.
“Được, cùng chúng ta lên núi, sẽ có đường sống.”
Thiếu niên dù sao cũng là một nam hài nhỏ tuổi, vừa rồi khóc một trận cảm thấy rất ngượng ngùng, lúc này nhận lấy nước, vội vàng giới thiệu: “Ta họ Đổng, tên là Đổng Nghênh Phong, tỷ tỷ cứ gọi ta là Tiểu Phong là được.”
Nhan Thanh Họa còn chưa kịp nói gì, không ngờ bên ngoài truyền đến giọng nói của Vinh Kiệt: “Gọi tỷ tỷ cái gì? Thằng nhóc thối này, ngươi phải gọi là đại tẩu!”