Chương 39

Lão thôn trưởng chẳng nói đạo lý gì to tát. Lão vốn không phản đối việc trở thành người của sơn trại, cũng hiểu rõ việc mưu sinh trong thôn chẳng dễ dàng gì. Thế nhưng, có một việc khó lòng lay chuyển nhất lại bày ra ngay trước mắt, khiến người ta không thể không trầm ngâm suy nghĩ.

Những hương thân còn ở lại nơi đây, ai chẳng phải đang ngóng trông người thân trở về?

Lý do ấy một khi đã thốt ra, thì dù Nhan Thanh Họa có muốn khuyên thêm cũng không đành lòng mở miệng.

Vinh Kiệt thấy Nhan Thanh Họa có chút sốt ruột, liền mở miệng nói: “Chiến sự nhất thời không thể chấm dứt. Nhưng quan lại thì mỗi quý đều tới, thuế không nộp đủ thì bị phạt, người không đi lính cũng bị phạt. Thế này thì biết đến bao giờ mới là hồi kết?”

Lão thôn trưởng không nói gì, mân mê chiếc tẩu thuốc bên hông, chìm vào suy tư.

Trước kia ông thích hút thuốc nước, nhưng sau này đến cơm còn không đủ ăn, tự nhiên cũng không hút nữa. Chiếc tẩu thuốc này lại luyến tiếc không nỡ vứt, vẫn luôn giữ bên người.

“Hai thôn Tiểu Điếm và Đại Điếm dưới chân núi sơn trại phần lớn đều bỏ trống, nhà cửa đều có sẵn, chỉ cần sửa sang đơn giản là có thể ở được. Ruộng đất cũng còn rất nhiều thửa tốt đang chờ người cày cấy. Nếu trong thôn chúng ta có người bằng lòng đi, bên này thôn có bao nhiêu mẫu đất, bên kia cũng có thể cấp bấy nhiêu.”

Kỳ thực đất không hề ít, chỉ là thiếu sức lao động nên không ai cày cấy. Sơn trại lo ruộng đất của mình còn khó, thực sự không có sức lực xuống núi trồng trọt.

Nếu thôn Hạnh Hoa có người nguyện đến, quả thực có thể bổ sung được không ít nhân lực.

Lão thôn trưởng thở dài, thấy đôi phu thê này quả thực chân tâm thực ý, liền nói: “Lát nữa ta sẽ hỏi ý các hương thân. Nếu có người bằng lòng đi, ta sẽ cho người qua đó liên lạc với các ngươi.”

Coi như lão thôn trưởng đã chịu nhượng bộ, Vinh Kiệt cười nói: “Đa tạ lão thôn trưởng đã cân nhắc, trong thôn Tiểu Điếm có huynh đệ của chúng ta, qua đó tìm Vương Thảo Oa là được.”

Lão thôn trưởng cuối cùng vẫn nhận lấy lễ vật hồi môn hắn đưa tới, trịnh trọng nói với Vinh Kiệt: “Nhìn ngươi như vậy, ta cũng biết ngươi thật lòng thật dạ đối với Nhan nha đầu nhà chúng ta. Chỉ mong sau này ngươi dù đi đến bước nào, cũng có thể chân thành đối đãi với nó như hôm nay, ngoài ra không còn mong cầu gì khác.”

Vinh Kiệt cùng Nhan Thanh Họa nhìn nhau, cùng nhau hành lễ với ông, lúc này mới dẫn đám huynh đệ về nhà Nhan Thanh Họa.

Mấy ngày không có người ở, trong phòng đã phủ một lớp bụi. Nơi này vẫn là nhà của nàng, nhưng lại có vài phần xa lạ.

Vinh Kiệt không cho Nhan Thanh Họa mở cửa, tự mình vào nhà vẩy nước, thông gió rồi mới để nàng vào.

Nhan Thanh Họa vào phòng trong, gọi Vinh Kiệt cũng theo vào: “Chàng vào lấy mấy cái rương gỗ dưới gầm giường ra đây, nặng quá, ta nhấc không nổi.”

Vinh Kiệt liếc nhìn nàng một cái, trong lòng mơ hồ có suy đoán, nhưng lại không nói gì.

Hắn vén tấm khăn trải giường lên, khom lưng nhìn vào, dưới gầm giường xếp ngay ngắn hai chiếc rương gỗ long não, phía trên có treo ổ khóa đồng nhỏ, các góc cạnh đã sớm mài nhẵn mang theo dấu vết của năm tháng.

“Đây là?” Vinh Kiệt không lập tức chuyển ra, chỉ đứng dậy nhìn nàng.

Nhan Thanh Họa nhìn hắn, gương mặt bình tĩnh, hiển nhiên là đã sớm có dự liệu.

“Đây là sách quý tổ tiên nhà ta để lại, tổng cộng bốn rương, ba trăm mười tám quyển.”

Vinh Kiệt trừng lớn hai mắt.

Đại Trần xưa nay trọng võ khinh văn*. Mấy năm nay nếu không phải Tiên Ti xâm lược, thì phương diện võ thuật cũng vẫn luôn bình bình đạm đạm, không được coi trọng cho lắm.

Có câu nói: “Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao.*”

(*)Muôn nghề đều là hạ phẩm, chỉ có học hành là cao quý.

Cho dù Vinh Kiệt không hiểu đọc sách viết chữ, đạo lý cơ bản cũng vẫn biết.

Những gia đình có thể có sách quý truyền đời đều là dòng dõi thư hương, gia tộc lớn trăm năm. Nhà Nhan Thanh Họa lại cất giấu tới bốn rương, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.

Hắn hơi nhíu mày, vẫn không động thủ. Những cuốn sách quý này thuộc về Nhan gia, là bảo bối gia truyền mà tổ tiên Nhan gia truyền lại cho Nhan Thanh Họa. Hai người họ quả thực đã thành thân, nhưng những thứ này hắn vẫn không thể mang đi.

“Nhà nàng có hầm không? Ta giúp nàng cất vào đó nhé.” Hắn suy nghĩ một lát, rồi nói.

Nhan Thanh Họa lắc đầu.