Chương 38

Một đoàn năm người đi trước đến khoảng đất trống giữa sườn núi, thắng ngựa vào xe. Đợi Nhan Thanh Họa ngồi vững trong xe, họ mới một đường xuống núi, thẳng hướng thôn Hạnh Hoa mà đi.

Ngồi trên chiếc xe ngựa bon bon trên con đường quê quen thuộc, tâm trạng của Nhan Thanh Họa đã khác xa so với lúc đến. Có lẽ vì cuộc sống đã có mục tiêu, nàng hiện tại toàn thân căng tràn sức sống, chút mơ hồ bất an trước kia đều tan biến không còn dấu vết, chỉ còn lại dũng khí tích cực tiến về phía trước.

Một canh giờ sau, cuối cùng cũng đến đầu thôn Hạnh Hoa.

Nhan Thanh Họa được Vinh Kiệt đỡ xuống xe ngựa, ngẩng đầu liền nhìn thấy cây đa lớn quen thuộc.

Mấy đứa trẻ vẫn ngồi trên ghế đá dưới gốc cây đa, theo Hồng Nha cao giọng đọc sách.

Tiểu nha đầu mới năm sáu tuổi, vậy mà dạy học lại rất ra dáng, đâu ra đấy. Đọc sách cũng vô cùng nghiêm túc, không chút qua loa.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mắt Nhan Thanh Họa nóng lên, suýt nữa thì rơi lệ. Ngược lại, Bình Tử với đôi mắt tinh tường, quay đầu liền thấy đầu thôn có một đám hán tử cao lớn khỏe mạnh đang tới. Cậu bé đang định cử người xuống ruộng kêu người, thì chợt thoáng thấy một bóng hình quen thuộc.

“Tiên sinh! Là tiên sinh đã trở về!” Mắt cậu bé lập tức sáng lên, chẳng còn để ý gì nữa, đứng dậy liền chạy về phía đầu thôn.

Đợi khi chạy đến trước mặt, cậu lại không làm gì thất lễ,mà ngược lại đứng trước mặt nàng hít một hơi thật sâu, rồi hành một lễ của học trò: “Tiên sinh buổi sáng tốt lành.”

Nhan Thanh Họa hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chua xót trong cổ họng, khẽ giọng nói: “Chào buổi sáng.”

Nàng nhìn lướt qua từng gương mặt của đám trẻ, thấy không thiếu một ai, trong lòng niềm vui càng thêm sâu đậm.

“Lão thôn trưởng đâu rồi? Lại xuống đồng rồi sao?” Nhan Thanh Họa hỏi.

Bình Tử gật đầu: “Gần đây đang trong mùa vụ, người trong thôn ai cũng không được nhàn rỗi.”

Cậu bé tuổi còn nhỏ nhưng nói năng làm việc lại rất lưu loát, vừa nhìn đã biết là được giáo dục rất tốt.

Nhan Thanh Họa cùng bọn trẻ ngồi dưới gốc đa một lát, kiên nhẫn giải đáp thắc mắc cho chúng. Bên kia, Vinh Kiệt tự mình xuống ruộng, mời lão thôn trưởng về thôn.

Công việc đồng áng quan trọng, nhưng chuyện của Nhan nha đầu cũng không phải việc nhỏ. Phần lớn thôn dân đều theo về, thấy nàng khí sắc rất tốt, gương mặt hồng hào dưới gốc đa liền đối với Vinh Kiệt và người của hắn buông xuống vẻ cảnh giác, rất bình thản mà chấp nhận mối hôn sự này.

Đợi Vinh Kiệt dặn dò các huynh đệ dỡ lương thực xuống, lão thôn trưởng liền nhíu mày: “Về thăm chúng ta là được rồi, còn mang theo thứ gì nữa, cuộc sống trên núi cũng đâu có dễ dàng.”

Vinh Kiệt không nói gì, ngược lại Nhan Thanh Họa lên tiếng: “Lần này đến, kỳ thực là có việc muốn nhờ ngài, nhưng ngài tuyệt đối đừng khách sáo.”

Lão thôn trưởng cả đời trung thực, nhưng không phải kẻ ngốc. Thấy Nhan Thanh Họa vô cùng nghiêm túc, trong lòng liền dấy lên nghi hoặc, bèn bảo các thôn dân đều trở lại đồng ruộng, rồi dẫn đôi phu thê trẻ này đến nhà thờ tổ của mình.

Hiện giờ quản lý việc nhà là hai người con dâu của ông. Ông và lão thê đều là người hiền hòa, ngày thường đối xử công bằng, cả nhà cũng chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì.

Có điều, trong nhà cũng thực sự không có gì đáng giá, muốn gây chuyện cũng chẳng có gì để mà gây.

Bỗng nhiên thấy Vinh Kiệt là một hán tử cao lớn như vậy, hai người con dâu đều có chút ngượng ngùng, bưng trà rót nước xong liền lui ra ngoài không dám bước vào nữa.

Ngược lại, lão thái thái vẫn vững vàng ngồi ở đại sảnh, cười gọi Nhan Thanh Họa dùng trà.

Nhan Thanh Họa thấy vẻ mặt lão thôn trưởng đầy lo lắng, liền lấy hết can đảm nói: “Thôn chúng ta vất vả cả năm, kết quả là đều phải nộp thuế, trẻ con trong thôn đều ăn không đủ no, đứa nào đứa nấy gầy yếu.”

Nàng dừng một chút, thấy sắc mặt lão thôn trưởng chưa biến, tiếp tục nói: “Ruộng đất trong thôn chúng ta vốn không nhiều, dân số cũng ít hơn các thôn khác, ở lại đây thực sự không có tương lai gì. Bên thôn Tiểu Điếm đất đai vẫn còn rất nhiều đất đai.”

Kỳ thực nàng nói đã rất uyển chuyển, đây không phải là chuyện không có tương lai đơn giản như vậy, mà quả thực là sắp mất mạng đến nơi.

Thế nhưng lão thôn trưởng vẫn không có phản ứng gì, Nhan Thanh Họa liền không nói được nữa.

Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, khoảng một chén trà nhỏ sau, lão thôn trưởng mới nặng nề cất tiếng: “Nếu chúng ta đi rồi, các huynh đệ đánh giặc xong trở về, không tìm thấy nhà thì phải làm sao?”

“Chuyện khác không nói, hai đứa nhà ta đã bặt vô âm tín nhiều năm rồi, cả nhà đều đang mong ngóng.”