Chương 37

Vinh Kiệt bao năm nay cũng đã quen tự mình xoay sở. Ngoài việc không biết nấu cơm, những việc nhà đơn giản đều có thể tự làm không cần nhờ ai, thậm chí hắn còn tự mình vá cả tất.

Nghe xong lời ẩn ý của Nhan Thanh Họa, hắn suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: “Nhưng triều đình quản lý đồ sắt.”

Điểm này là chí mạng. Đại Trần kiểm soát đồ sắt rất nghiêm ngặt, bá tánh dù có thể mua được dao phay, liềm hái và các loại vũ khí sắc bén khác, nhưng nếu muốn chế tạo đồ sắt quy mô lớn, thì không tìm đâu ra nguyên liệu.

Hắn có thể nói như vậy, chứng tỏ hắn không phải không nghĩ tới điều đó. Nhan Thanh Họa trong lòng tạm yên ổn, nói: “Cũng không vội, phía Bắc nhất thời chưa xong được đâu.” Người Tiên Ti vốn man rợ cùng thô lỗ. Họ đã giao chiến với Đại Trần bao nhiêu năm nay, mười vạn trăm vạn quân chết trận, vậy mà vẫn chưa có hồi kết.

Ban đêm trong núi mát mẻ hơn ban ngày. Đợi hai người rửa mặt xong trở về phòng ngủ, nhất thời cũng không thấy buồn ngủ, Nhan Thanh Họa liền mở tủ quần áo ra, tìm y phục của hắn.

Mặt Vinh Kiệt hơi nóng lên, muốn ngăn lại nhưng lại có chút rục rịch: “Làm gì vậy?”

Nhan Thanh Họa liếc hắn một cái: “Xem y phục của chàng kìa, cũng không biết vá lại.”

Hắn sợ nóng, mùa hè toàn mặc áo cộc vải thô đơn giản. Chẳng qua quanh năm xuống đồng làm việc, quần áo hư tổn khá nhiều, trông vô cùng cũ kỹ.

Nhan Thanh Họa có chút giận, bởi vì hắn không chủ động mang quần áo đến nhờ nàng vá.

Nếu không phải vừa rồi nàng dọn dẹp tủ quần áo, thật đúng là bị hắn lừa rồi.

Hai bộ áo đơn trên người hắn e rằng đã là y phục tốt nhất của hắn.

Nàng thắp nến lên, ngồi bên bàn bắt đầu khâu vá, một bên còn lẩm bẩm: “Ta từ nhỏ đã không có mẫu thân, cũng không rành việc này lắm, chỉ đành để chàng chịu thiệt thòi dùng tạm vậy.”

Vinh Kiệt ngồi ở mép giường, tay cũng không nhàn rỗi, cầm thanh tre đan sọt: “Mặc được là được rồi, ở sơn trại cũng không ai để ý.”

Đúng là vậy thật. Nhan Thanh Họa lúc này mới yên lòng, cẩn thận vá quần áo cho hắn.

Công việc khâu vá này đối với nàng kỳ thực có chút khó khăn, khó hơn đọc sách viết chữ nhiều. Nhưng dù sao họ cũng đã là người một nhà, những việc nhỏ nhặt này mà lại đi nhờ người khác thì thật không thích hợp.

Đêm khuya, sơn trại tĩnh lặng vô cùng. Đại đa số thôn dân đều đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ có hai người họ ngồi trong nhà, mỗi người bận rộn với công việc của mình.

Tuy không ai nói chuyện, lại có một sự thân mật khác lạ lan tỏa.

Đây có lẽ chính là dáng vẻ của một gia đình.

Sáng sớm hôm sau, Nhan Thanh Họa thức dậy khá sớm, nhưng lúc này Vinh Kiệt còn dậy sớm hơn cả nàng, đã xuống lầu một tất bật công việc.

Hắn đang làm bồn gỗ.

Tay nghề này là do lão thợ mộc trước đây trong sơn trại dạy. Lão nhân gia không có con cái, gần như đã truyền nghề cho tất cả mọi người trong sơn trại. Mùa đông năm ngoái, lão thợ mộc qua đời, người trong thôn cùng nhau lo liệu tang sự cho ông, cũng coi như trọn vẹn nghĩa tình.

Hắn dùng cái bào cẩn thận bào nhẵn miệng bồn, lại dùng giấy nhám mài cho trơn láng, lúc này mới hài lòng đặt sang một bên rồi chuẩn bị làm cái tiếp theo.

“Sao không ngủ thêm một lát nữa?” Nhan Thanh Họa dụi mắt xuống lầu, hỏi hắn.

Vinh Kiệt vội vàng quét vụn gỗ trên mặt đất vào lòng bếp, sợ nàng bị sặc: “Cũng mới dậy không bao lâu. Ta nghĩ hôm nay có thể sẽ về muộn, nên làm xong mấy cái bồn này trước đã.”

Có lẽ là vì có thiên phú, bồn gỗ Vinh Kiệt làm ra vừa đẹp vừa thiết thực, hai cái kích cỡ không đồng nhất, còn có thể l*иg vào nhau để cất giữ.

Đợi khi mọi việc đã xong xuôi, cũng đến giờ dùng bữa sáng.

“Hôm nay vẫn ngồi xe ngựa xuống núi sao?” Nhan Thanh Họa uống một ngụm lớn canh kiều mạch liền hỏi.

Hai người họ hiếm khi được ngồi ăn cùng nhau, chưa ăn được mấy miếng đã bị các huynh đệ dậy sớm trêu ghẹo. Có điều, Nhan Thanh Họa mặt không đổi sắc, một tiếng cũng không đáp lại.

Vinh Kiệt cũng mặc kệ họ, nghiêm túc nói: “Ta đã nhờ Cường Tử đi cùng chúng ta, hắn lái xe rất giỏi.”

Lần này Nhan Thanh Họa không lập tức đồng ý, nàng trầm tư hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: “Có thể gọi thêm hai huynh đệ nữa được không? Nhà ta còn một ít đồ đạc, muốn mang cùng lên núi.”

Kỳ thực hôm nay là ngày đầu tiên cày cấy vụ xuân, chẳng qua huynh đệ trong trại đều là người làm quen tay, lại có mấy vị đương gia ở đó, nên Vinh Kiệt rất yên tâm đi cùng nàng về thôn. Nhưng nếu mời thêm hai người nữa, thì cần phải thương lượng một chút.

Hắn không hỏi nàng muốn mang theo thứ gì, trước tiên nói vài câu với Phùng Tư Viễn, rồi dẫn Lôi Minh cùng một tiểu tử trẻ tuổi tên Đại Thụ đến: “Bọn họ đều là những tay cưỡi ngựa giỏi, mang vác vật nặng cũng rất cừ.”

Nhan Thanh Họa lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.