Chương 34

Không hiểu sao, rõ ràng khi cùng các huynh đệ khoác lác thì chuyện gì cũng nói được, nhưng đối mặt với Nhan Thanh Họa lại rất lúng túng, cái gì cũng nói không nên lời. Thậm chí còn bắt đầu nói lắp bắp giống như tên nhóc Trâu Khải.

Nhan Thanh Họa cũng rất nể mặt, nàng cố gắng nín cười, dù sao cũng không cười ra tiếng.

“Vậy thì tốt rồi.” Nhan Thanh Họa dừng một chút, hơi cúi đầu xuống “Ta còn sợ chàng chê ta nhiều chuyện.”

Vinh Kiệt vội xua tay: “Sao có thể, nàng đều là vì tốt cho ta.”

Nhan Thanh Họa khẽ cong môi, nhẹ giọng nói: “Vậy còn chuyện thứ ba.” Vinh Kiệt hít một hơi thật sâu, cố gắng tự nhủ không được hoảng.

“Thứ ba, đó là hy vọng chàng đừng quá căng thẳng vì ta. Ở thôn Hạnh Hoa, ta cũng một mình sống nhiều năm rồi, ta có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân. Chàng đã phải lo lắng quá nhiều việc, trong trại nhiều người như vậy cần quản lý, không cần vì ta mà lại thêm phiền lòng.”

Tay Vinh Kiệt khẽ buông lỏng, trái tim bất giác đập nhanh hơn vài phần. Hắn dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng, phảng phất như muốn khắc ghi dung mạo của nàng vào tận đáy lòng.

Nhan Thanh Họa đúng như lời nàng nói, đã tự mình chăm sóc bản thân trong một thời gian dài. Nàng gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhưng cũng không hề yếu đuối đến độ chỉ nằm trong phòng không làm gì cả.

Đây là ngày thứ ba nàng đến trại, đã hòa nhập rất tốt vào nơi này, chủ động gánh vác trách nhiệm thuộc về mình. Nghĩ đến đây, Vinh Kiệt không khỏi mỉm cười.

Gương mặt hắn anh tuấn, mày kiếm mắt sâu, ngày thường ở trước mặt Nhan Thanh Họa đều là dáng vẻ thật thà phúc hậu, nhưng nụ cười lúc này lại làm lộ ra vẻ chững chạc, đĩnh đạc khác hẳn.

Hắn trầm giọng nói: “Ta vì chuyện trong trại mà bận rộn, không phải nàng cũng đang từ từ giúp ta lo liệu đó sao?”

“Cho nên những tâm tư ta dành cho nàng, xin nàng trông giữ hộ ta. Ta không thấy mệt mà cảm thấy rất đáng giá.” Vinh Kiệt không dừng lại: “Tuy rằng nàng có thể không tin, nhưng việc vì nàng mà phá lệ này, có lẽ là quyết định đúng đắn nhất đời ta.”

Trong phút chốc, mặt Nhan Thanh Họa đỏ bừng như lửa.

Nàng vạn lần không ngờ tới, Vinh Kiệt, một hán tử quê mùa này, lại có thể nói ra những lời êm tai đến vậy. Êm tai đến mức trái tim nàng cũng không kìm được, gần như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Vinh Kiệt nói kỳ thực đều là lời từ tận đáy lòng. Hắn vừa nói xong, thấy thê tử của mình đã sắp vùi mặt vào váy, không khỏi có chút buồn cười.

“Được, sau này có chuyện gì, nàng cứ việc nói với ta, ta có thể làm được đều sẽ nghiêm túc thực hiện.”

Vinh Kiệt thúc giục nàng mau chóng nghỉ trưa, còn mình thì ra phòng ngoài ngủ dưới đất. Hắn lẳng lặng nằm một lát, nhìn lên xà nhà rồi không tiếng động mỉm cười.

Có lẽ là do mệt, Nhan Thanh Họa rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp, cũng không biết ngủ bao lâu, là tiếng hiệu lệnh ngoài cửa sổ đánh thức nàng. Ngày hôm qua nàng ngủ say, không nghe thấy âm thanh này, lúc này bị đánh thức vẫn còn chút chưa kịp phản ứng.

Vinh Kiệt gõ cửa phòng, đợi nàng lên tiếng mới bước vào: “Đến giờ làm việc rồi, nàng còn muốn lên núi không?”

Nhan Thanh Họa sờ sờ vai, cảm thấy đã đỡ hơn nhiều, liền gật đầu nói: “Chàng yên tâm, ta không vác măng nữa. Ta định hái ít rau sam về làm bánh.” Nàng rất có chủ ý, cũng quả thực là một cô nương rất có bản lĩnh.

Vinh Kiệt không nói gì, chỉ giúp nàng tìm một chiếc sọt tre nhỏ, buộc vào bên hông nàng.

"Vai nàng không chịu được sức nặng, thế này tiện hơn."

Hai người rửa mặt rồi ra cửa.

Cố Dao Lan đã đợi sẵn ở cửa, đang chán chường trêu chọc lũ kiến trên mặt đất. Nàng đảo mắt qua lại trên mặt hai người, luôn cảm thấy có chút gì đó khác lạ, chỉ là khác ở đâu, nàng lại không nói ra được.

“Hai người làm sao vậy?” Đợi bóng dáng Vinh Kiệt khuất hẳn, nàng mới dám kéo Nhan Thanh Họa hỏi. Không hỏi thì thôi, vừa hỏi Yên Thanh Họa đã nhớ lại những lời ban trưa, gương mặt lại có chút nóng lên, làm cho nàng trước mắt như có chút choáng váng.

“Ai nha, có gì mà hỏi, làm gì có chuyện gì, mau lên núi đi.”

Cố Dao Lan nhìn bóng lưng giấu đầu hở đuôi của nàng, cười hì hì: “Chắc chắn là chuyện không thể cho ai biết!”

Buổi sáng Nhan Thanh Họa đã cẩn thận xem qua, sản vật trên núi Khải Việt phong phú hơn nhiều so với núi Tiểu Hạnh bên kia. Dù không hái măng thì cũng có thể hái chút rau sam và mộc nhĩ, dùng muối xát qua nước, có thể làm thành những chiếc bánh thơm ngon.

Giữa trưa, Trương Điềm tỷ nói nàng cũng biết gói, bảo Nhan Thanh Họa hái nhiều thêm một ít, thứ rau này quả thực sinh trưởng nha, ăn mãi cũng chẳng hết.

Hai người chẳng mấy chốc đã tất bật công việc.