Chương 33

Buổi trưa về nghỉ ngơi, Vinh Kiệt có chút không được tự nhiên. Nhan Thanh Họa trông thấy vành tai hắn đều đỏ bừng thì vừa buồn cười lại vừa bực mình.

Nam nhân này ở Khê Lĩnh là đầu lĩnh thổ phỉ danh vang, nếu người khác biết hắn lại hay e thẹn như vậy, không biết sẽ nghĩ thế nào.

“Được rồi, chàng xuống dưới nhóm chút than củi đi. Ta tự mình làm là được, không nghiêm trọng lắm đâu.” Nhan Thanh Họa đẩy hắn xuống lầu, lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.

Vinh Kiệt bị đôi tay nhỏ nhắn mảnh mai của nàng đẩy, bất giác đi xuống lầu, đến tầng trệt mới hoàn hồn lại: “Nàng cẩn thận một chút.”

Nhan Thanh Họa không để ý đến hắn, trở về phòng ngủ vén cổ áo lên, hai vết đỏ do quai sọt đè lên đã hơi sưng lên, nhưng nhìn qua quả thực không có gì đáng ngại.

Nàng tự mình xoa nóng lòng bàn tay, đổ chút dầu thuốc rồi ấn nhẹ. Cơn đau từ vai lan ra khiến Nhan Thanh Họa rụt cổ lại, nhưng không buông tay.

Cũng chỉ mất khoảng một chén trà nhỏ, nàng đã tự thoa thuốc xong, sang phòng bên rửa sạch tay rồi bắt đầu thu dọn trung y hôm qua.

Vinh Kiệt quả thực rất để tâm chăm sóc nàng, nhưng cũng rất tôn trọng nàng. Những y phục kề sát thân thể như nội y, hắn căn bản không hỏi đến, chỉ để ở phòng bên chờ nàng tự giặt.

Nhan Thanh Họa tay chân nhanh nhẹn, chỉ lát sau đã giặt sạch quần áo, mang ra sân phơi bên ngoài.

Những căn nhà trúc nhỏ trong trại được xây rất khéo léo. Tầng trệt tuy không dùng để ở, nhưng cũng được chia làm hai gian, một gian dùng để chứa đồ đạc linh tinh còn một gian thì có thể nhóm lửa giặt giũ, vô cùng tiện lợi.

Trên tầng thậm chí còn có một khoảng sân phơi nhỏ bên ngoài, thuận tiện cho các thôn dân phơi quần áo và chăn màn, đỡ phải di chuyển qua lại.

Đợi Nhan Thanh Họa giặt xong quần áo, Vinh Kiệt cũng vừa lấy than hồng trong lò ra đặt vào bình giữ nhiệt. Hắn da dày thịt béo, chẳng hề ngại nóng, cứ thế ôm vào lòng rồi lên lầu.

Nhan Thanh Họa trừng mắt nhìn hắn một cái, bảo hắn nhanh chóng đặt lên bàn, rồi tự mình xuống dưới lầu đun nước. Nước suối trong núi ngọt lành thanh khiết, cho nên cũng nên cũng chẳng cần cầu kỳ nấu trà, trực tiếp đặt một ấm nước lớn lên bếp lò, chỉ lát sau đã sôi.

Vinh Kiệt ở trên lầu gọi xuống: “Nàng chờ ta, tuyệt đối đừng tự mình xách ấm.” Hắn vừa dứt lời, đã thấy Nhan Thanh Họa nhẹ nhàng bước lên lầu.

Nàng rót đầy nước vào ấm trà lớn, đặt ấm sắt lên bàn, sau đó ngồi ngay ngắn trên ghế, nói: “Chúng ta đã là người một nhà, sau này chuyện trong nhà, có phải cũng nên nghe thử ý kiến của ta không?”

Lời này được nàng nói ra nhẹ nhàng, dịu dàng uyển chuyển. Vinh Kiệt còn chưa kịp phản ứng, đã ngây ngốc gật đầu: “Nàng nói đi.”

Nhan Thanh Họa hài lòng nhìn hắn một cái: “Thứ nhất, sau này muốn uống nước đều phải đun sôi. Để tiết kiệm củi lửa, chúng ta có thể một lần đun nhiều ấm, làm một cái bình lớn để chứa nước nguội.”

Nàng dừng một chút, nhấn mạnh một câu: “Tốt nhất cũng nên nói với các huynh đệ, đừng vì muốn đỡ việc mà uống nước lã.”

Yêu cầu này không quá đáng, Vinh Kiệt hoàn toàn không hỏi vì sao lại làm vậy, chỉ nói: “Được, nghe nàng.”

Nhan Thanh Họa khẽ thở phào, cười nói: “Thứ hai, mỗi ngày sớm tối đều phải rửa mặt, súc miệng, rửa chân. Đợi khi nào chàng rảnh làm xong chậu gỗ thì buổi tối chúng ta sẽ ngâm chân, được không?”

Câu này của nàng là dùng giọng điệu hỏi ý. Chủ yếu là vì ca ca của nàng năm đó dù sao cũng là một tiểu tú tài nổi danh ở thôn Hạnh Hoa, vậy mà vẫn không thích rửa chân.

Nhưng qua hai ngày quan sát, nàng phát hiện Vinh Kiệt luôn giữ mình rất sạch sẽ, nàng liền yên tâm. Nếu Vinh Kiệt có tật xấu này, có lẽ nàng đã sớm cằn nhằn rồi.

Vinh Kiệt quả thực không ngờ nàng lại nói chuyện này, vừa nghe không khỏi đỏ mặt: “Ta rất... rất thích rửa chân. Rửa chân rất... rất khoan khoái.”

Trời ạ, ta đang nói cái gì thế này!