Nếu không phải trại chỉ đủ sức nuôi chừng ấy người, lại còn bận rộn lao động, Vinh Kiệt thật sự sợ rằng mình không quản nổi bọn họ.
Đều là những thanh niên trai tráng, sớm muộn gì cũng phải cưới vợ. Càng trong hoàn cảnh như vậy, nữ nhân và hài tử lại càng không dễ dàng.
Vinh Kiệt đã sớm căn dặn kỹ lưỡng với các thủ hạ đắc lực, tuyệt đối không được lợi dụng lúc xuống núi mà ức hϊếp cô nương nhà lành.
Vậy mà yêu cầu này, chính hắn lại là người phá vỡ trước tiên.
Nhan Thanh Họa nghe Cố Dao Lan luyên thuyên kể chuyện trong trại, nghe đến đây cũng không khỏi bật cười. “Các huynh đệ không gây sự với Đại đương gia sao?”
Cố Dao Lan lắc đầu, tay vẫn thoăn thoắt, vừa nhìn đã biết là người làm quen tay: “Ngoài mặt thì không có, sau lưng thì ta cũng không rõ.”
Nhan Thanh Họa trầm ngâm, nàng ngẩng đầu nhìn dãy Khải Việt Sơn hùng vĩ bao la, trong lòng chợt nảy ra một ý.
Chỉ là việc này có thành được hay không, thật không phải một mình nàng có thể quyết định. Hơn nữa, hiện tại trong trại cũng không giàu có gì, vẫn chỉ có thể đi một bước xem một bước.
Việc hái măng này Nhan Thanh Họa trước kia cũng thường làm, hai người hợp sức làm hơn một canh giờ. Mắt thấy ánh mặt trời đã xuyên qua kẽ lá chiếu rọi mặt đất, lúc này mới dừng tay.
Hai chiếc sọt lớn đều đã đầy ắp, măng đã chất cao hơn cả miệng sọt. Nhan Thanh Họa chỉ cảm thấy cánh tay mỏi nhừ. Nàng cũng chẳng để ý mặt đất lạnh lẽo liền ngồi tạm xuống một tảng đá có vẻ sạch sẽ rồi lấy bình nước bên hông tu một ngụm lớn.
Sông Minh Xuân vừa hay chảy qua ngọn Khải Việt Sơn cao ngất trong mây, những nhánh suối nhỏ róc rách, nước ngọt lành ngon miệng, uống vào khiến cả người sảng khoái.
“Đi thôi, buổi chiều chúng ta lại đến một chuyến nữa chắc đủ rồi.”
Đợi nghỉ ngơi đủ, Cố Dao Lan liền đeo sọt lên lưng, đi trước xuống núi.
Nhan Thanh Họa theo sau nàng, chỉ cảm thấy trên vai nặng trĩu tựa ngàn cân. “Ngươi khỏe thật.”
Nếu không phải hai ngày nay được ăn uống đầy đủ, nàng thật không chắc có thể đeo nổi.
Cố Dao Lan quay đầu lại cười với nàng, chủ động lấy mấy củ măng từ sọt của nàng bỏ sang sọt mình: “Ta trời sinh đã khỏe mạnh rồi, mấy tiểu cô nương yếu đuối như các người, chắc chắn không làm lại ta đâu.”
Nhan Thanh Họa bật cười thành tiếng. “Được rồi, được rồi. Chúng ta là tiểu cô nương yếu đuối. Còn Cố đại hiệp là tráng sĩ ngàn cân.”
Lên núi dễ dàng, xuống núi khó khăn, huống chi trên lưng còn mang nặng. Lúc xuống núi, hai người đi mất gần nửa canh giờ, mới kịp về đến trại trước bữa trưa.
Hôm nay công việc ngoài đồng phải làm cho xong, lúc này các huynh đệ vẫn chưa về.
Vừa đặt hai sọt măng xuân lớn vào bếp, liền nghe thấy tiếng bọn trẻ con kêu la: “Sao vẫn còn nữa!”
Cố Dao Lan dùng khăn tay lau mồ hôi trên mặt, quay đầu lại trừng mắt nói: “Lý Đại Mao! Ngày thường chính ngươi thích ăn măng muối nhất, còn kêu nữa thì ta không cho ngươi ăn đâu.”
Cậu bé tên Lý Đại Mao trông chừng bảy tám tuổi, lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh, rất lanh lợi. Cậu là con cả của Trương Điềm tỷ, cũng là đại ca của năm đứa trẻ.
Ngày thường trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ Cố Dao Lan đánh đòn. Bị nàng nói một câu như vậy, tức khắc co rúm lại, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống bóc măng.
Trương Điềm tỷ đang làm bánh bột ngô, nghe vậy liền cười: “Đại Mao, con mà còn leo lên nóc nhà lật ngói nữa, mẹ liền đem con giao cho Dao Lan cô cô, xem con còn dám không.”
Nhan Thanh Họa ngồi một bên yên lặng xoa bóp vai, Thúy thẩm nhìn thấy, chùi tay vào tạp dề, lại đây nhẹ nhàng chạm vào vai nàng.
“Ui da.” Gương mặt nhỏ nhắn của Nhan Thanh Họa nhăn lại, rõ ràng là vai đã bị thương.
“Con bé này cũng thật là quá cố sức, buổi chiều không được đeo nữa!” Thúy thẩm nói, lại có chút không yên tâm, gọi với về phía Vinh Kiệt vừa trở về: “Lát nữa về xoa chút dầu thuốc cho thê tử của con đi.”
Vinh Kiệt vừa nghe liền có chút sốt ruột: “Bị thương ở đâu?”
Nhan Thanh Họa chưa kịp ngăn, Thúy thẩm đã hô lên: “Ở trên vai đó, con xoa bóp kỹ một chút, chắc là không sao đâu.”
Vừa nghe nói bị thương ở vai, gương mặt vốn đã rám nắng của Vinh Kiệt càng đỏ hơn.
Chuyện đó… có phải là… phải cởϊ áσ ra không?