Sáng sớm ngày hôm sau, Nhan Thanh Họa đã tỉnh giấc từ rất sớm.
Bên ngoài yên ắng lạ thường, ngay cả chim chóc cũng còn chưa thức dậy.
Nàng nhắm mắt nằm yên thêm một lát, trong cơn mơ màng lại dấy lên chút buồn ngủ mỏng manh. Vừa mới định thả mình vào giấc mộng thì bên cạnh đã truyền đến tiếng cựa mình của Vinh Kiệt.
Tiết trời buổi sáng mát mẻ, không khí trong lành. Người dân trong trại phần lớn đều tranh thủ lúc này xuống đồng, làm sớm thì được về nhà sớm, chẳng cần phải đội nắng gắt mà làm việc.
Vinh Kiệt tỉnh dậy nhưng chưa vội rời giường, quay đầu liếc mắt đã thấy Nhan Thanh Họa đang mở to mắt nhìn mình.
“Ai da, sao nàng tỉnh rồi mà không gọi ta?” Dung Kiệt bị nàng dọa cho giật mình, ngồi dậy hỏi han đầy lo lắng. “Thân thể đã đỡ hơn chưa?”
Nhan Thanh Họa gật đầu rồi cũng theo đó ngồi dậy: "Không sao rồi. Hôm qua có lẽ là không quen lắm, hôm nay ta đã khỏe rồi."
Có lẽ vì biết rõ dẫu bị bệnh cũng chẳng có ai chăm sóc, nên mấy năm nay Nhan Thanh Họa cũng ít khi đau ốm nặng. Dù có đôi lúc cảm mạo phong hàn, cũng chỉ như hôm qua, uống bát canh gừng rồi trùm chăn ngủ một giấc là khỏi.
Vinh Kiệt khoác thêm ngoại bào rồi xuống giường bưng tới cho nàng chén nước ấm đã được giữ trên bình giữ nhiệt: “Nàng uống chút cho nhuận giọng. Hôm nay nàng định thế nào?”
Đừng nhìn hắn chẳng biết lấy một chữ, lại là người vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ. Nhan Thanh Họa ở cùng hắn mấy ngày, đã cảm nhận sâu sắc ưu điểm này của hắn.
Đợi đến khi nàng thay chiếc áo bông dày dặn hơn rồi vào bếp, còn nhỏ giọng nói với Thúy thẩm chuyện này: “Đại đương gia thật là một người tốt hiếm có.”
Nàng cũng không phải cố ý muốn khoe khoang phu quân mình, chỉ là qua hai ngày ngắn ngủi chung sống, Vinh Kiệt quả thực đối với nàng săn sóc vô cùng.
Thúy thẩm cười nhìn nàng một cái, đoạn đưa cho nàng bát cháo đậu đỏ còn ấm trong nồi: “Ngày tháng còn dài, rồi con sẽ càng thấy hắn tốt hơn nữa. Con xem bát cháo này, là hắn đặc biệt bỏ tiền túi ra nhờ ta chuẩn bị cho con đấy, chỉ sợ bệnh của con chưa khỏi hẳn.”
Sơn trại quả thực là ăn chung một nồi lớn, nhưng Diệp Hướng Bắc có quyển sổ riêng ghi chép rõ ràng mỗi khi xuất công: ai làm nhiều, ai nghỉ ngơi đều được ghi lại. Mỗi khi xuống núi làm việc mang về chút tiền bạc đồ vật, Đại đương gia đều cho dựa theo công trạng mà phân chia.
Các huynh đệ đều rất thuần phác. Đa số đều là kiểu một người ăn no cả nhà không đói, dựa vào tình cảm sâu đậm với sơn trại, không ai có lời ra tiếng vào.
Lại nói, không ai biết Diệp Hướng Bắc có bao nhiêu thủ đoạn. Cuốn sổ hắn ghi chép, ai xem cũng đều tâm phục khẩu phục.
Bản thân Vinh Kiệt cũng đã tích cóp được không ít của cải riêng, nếu muốn dùng thứ gì tốt một chút, có thể tự bỏ tiền túi ra khấu trừ vào phần công lương.
Trước kia khi còn một mình, hắn chưa từng yêu cầu gì khác biệt. Nhưng nay đã có thê tử thì tự nhiên mọi chuyện liền không giống nữa.
Nhan Thanh Họa vừa nghe vậy, trong lòng cũng ấm áp theo. Nàng cảm thấy sơn trại này thật thú vị, hơn một trăm con người nơi đây, mỗi người đều đồng lòng đồng sức.
Trong đó, công lao của Vinh ại đương gia là không thể không kể đến, nhưng mấy thủ hạ đắc lực của hắn cũng quả thực rất lợi hại.
Nhan Thanh Họa bưng chén cháo, từ tốn thưởng thức. Cháo này vẫn là gạo lứt, nhưng đậu đỏ lại là đậu thứ thiệt. Uống vào miệng ngọt ngào, hương đậu đỏ thơm nồng lan tỏa, đó chính là hương vị của sự quan tâm.
Nàng hướng Thúy thẩm nói lời cảm tạ: “Đa tạ Thúy thẩm đã vất vả phen này. Con cũng không quá giỏi may vá gì, sau này Thúy thẩm có việc gì cần đến con, cứ việc nói.”
Cô nương nhỏ này quả thực là người thẳng thắn, xởi lởi. Thúy thẩm từ đáy lòng rất yêu mến nàng.
Trải qua hôn lễ vội vàng của họ, Thúy thẩm cả người cũng khoan khoái hơn nhiều, có lẽ đã thông suốt, không còn ngày đêm chìm đắm trong quá khứ nữa. “Được, vậy ta ghi nhớ lời này của con.”