- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Nữ Vi Hậu
- Chương 29
Nông Nữ Vi Hậu
Chương 29
“Thực ra những năm đó trong huyện càng loạn lạc hơn. Cha ta lúc ấy định bán cửa hàng, đưa cả nhà chúng ta về thôn Tiểu Điếm ở, kết quả còn chưa kịp đi thì nương và muội ta đã không còn nữa.”
Giọng hắn rất bình tĩnh, tựa như đoạn quá khứ đó đều chỉ là đã qua, chỉ có Nhan Thanh Họa nghe mà trong lòng không dâng một trận hoảng hốt.
Năm đó, ca ca của nàng cũng không còn.
Chỉ là những năm đó, nhà nào cũng không dễ dàng. Sự bất hạnh và khổ cực tựa như một trận ôn dịch, lan tràn đến từng người dân Đại Trần.
“Sau đó cha liền đưa chàng lên núi à?” Vinh Kiệt im lặng một hồi lâu, rồi nghe thấy Nhan Thanh Họa hỏi như vậy.
Tiếng “cha” này nàng gọi thuận tai vô cùng, Vinh Kiệt lau mặt, tiếp tục nói: “Nhà ta vốn ở thôn Tiểu Điếm. Nhưng khi đó cha ta thất vọng tột cùng với triều đình, liền dẫn theo đám huynh đệ quen biết từ thời trẻ cùng nhau lên núi.”
Nếu không phải bị dồn đến đường cùng, họ nhất định sẽ không bao giờ đưa ra lựa chọn này.
Nhan Thanh Họa lau khô nước trên người, lau khô tóc rồi cẩn thận quấn vào khăn khô, mặc y phục vào rồi mới từ gian nhà nhỏ đi ra: “Như vậy thực ra cũng khá tốt, tự mình nuôi sống mình là được, những thứ khác còn có gì quan trọng đâu?”
Nàng nhẹ nhàng vỗ vai Vinh Kiệt, bảo hắn cũng đi rửa mặt rồi trở về phòng ngủ.
“Thanh Họa.” Vinh Kiệt gọi nàng “Trên bàn có nước ấm, nàng nhớ uống cho đỡ khát.”
Nhan Thanh Họa lúc này mới phản ứng lại, hắn không còn ngốc nghếch gọi nàng là tức phụ mà lại gọi khuê danh của nàng.
Rõ ràng nghe không thân mật bằng cách gọi "tức phụ" lại không hiểu sao khiến nàng mặt đỏ tai hồng.
“Được. Chàng cũng mau lên, ngày mai còn phải dậy sớm nữa.”
Chờ đến lúc hai người đều đã nằm trên giường, Nhan Thanh Họa mới nói: “Nhà ta ở thôn Hạnh Hoa, nương ta mất từ khi ta còn nhỏ. Vẫn luôn là cha và huynh trưởng nuôi ta khôn lớn. Vào năm Khê Lĩnh gặp nạn đói, ca ca ta… chính là năm đó không còn nữa.”
Huynh trưởng của Nhan Thanh Họa năm đó đang tuổi ăn tuổi lớn, có câu nói "tiểu tử choai choai ăn nghèo lão tử", quả không sai chút nào.
Cha nàng không phải người cổ hủ. Thấy trong nhà hai hài tử đang chờ ăn cơm, liền đành lòng đem rất nhiều đồ cổ gia truyền đi bán. Nhưng ngay cả khi trong tay có bạc thì vào những năm tháng đó cũng vẫn không đổi được lương thực.
Chuyện này vừa nói ra liền có chút nặng nề, chỉ là Nhan Thanh Họa vừa mới ốm dậy, trong lòng vẫn còn chút rầu rĩ.
Trong bóng tối, nàng không nhìn thấy mặt Vinh Kiệt, nhưng lại nghe hắn nói: “Sau này chúng ta cố gắng nuôi sống bản thân, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Nhan Thanh Họa nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Biết hắn ban ngày rất vất vả, liền không làm phiền hắn nữa, chờ hắn bên kia đã ngủ say, mới nhẹ nhàng thở ra.
Ngủ cả một ngày nên nàng lúc này cũng không buồn ngủ.
Nhân lúc mình còn tỉnh táo, nàng đã nghĩ về chuyện trong hai ngày qua, lặng lẽ nghĩ xem mình có thể làm gì cho sơn trại này.
Cha nàng tuy là một thư sinh không màng thế sự, nhưng hiểu biết lại không hề ít. Từ chuyện ăn, mặc, ở, đi lại đến trồng trọt cày cấy, hầu như đều tự tay dạy dỗ các hài tử của mình.
Nhan Thanh Họa thở phào một cái, thầm nghĩ: Chúng ta phải cùng nhau cố gắng, nỗ lực để xây dựng sơn trại ngày càng tốt hơn.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nông Nữ Vi Hậu
- Chương 29