Giữa trưa nắng gắt, mọi người trở về nhà trúc của mình nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon rồi chiều lại tiếp tục làm việc.
Vinh Kiệt là người có tâm tư tinh tế, hắn biết ban ngày Nhan Thanh Họa có lẽ sẽ ngại ngủ chung với mình, liền lấy một chiếc chiếu trải xuống sàn ở gian ngoài, nói: “Trong phòng nóng bức nên ngày thường ta vẫn nghỉ trưa như vậy.”
Nhan Thanh Họa nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu, cũng không từ chối.
Đợi đến khi vào phòng, Nhan Thanh Họa cởϊ áσ khoác ngoài rồi ôm chăn nằm xuống. Chiếc chăn nàng đang dùng là chiếc mang về từ thôn Hạnh Hoa, vừa nằm trong cảm giác vừa quen thuộc lại thoải mái ấy chẳng mấy chốc nàng đã thϊếp đi.
Trong mộng, mọi thứ đều ấm áp. Cả người nàng như đang lơ lửng giữa những đám mây, một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng nơi chóp mũi, tựa như những đám mây kia được làm từ bánh hoa quế vậy.
Nàng đi về phía trước vài bước, một sân viện nhỏ bằng gỗ đơn sơ hiện ra trước mắt. Nhan Thanh Họa cảm thấy cảnh tượng ấy vô cùng quen thuộc nhưng đầu óc lại nặng trĩu, chẳng nhớ ra được điều gì. Đúng lúc này, nàng nghe có người gọi mình: “Thanh Họa, Thanh Họa.”
Nhan Thanh Họa cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình kéo mình lại. Nàng gắng sức mở mắt, khi tỉnh táo lại mới phát hiện Vinh Kiệt đang ở bên giường lo lắng nhìn nàng.
Cả người nàng khó chịu vô cùng. Rõ ràng giờ chỉ là mới đầu xuân thôi mà nàng lại cảm thấy vừa oi bức vừa nóng nực, trán thì đầy mồ hôi lạnh.
“Nàng gặp ác mộng sao? Trông nàng không ổn lắm, trên núi lạnh hơn dưới chân núi, bị cảm lạnh là không tốt đâu.” Vinh Kiệt rót một chén nước, rất quy củ mà đỡ nàng ngồi dậy, đưa chén nước cho nàng.
“Ta không biết mình có phải gặp ác mộng không.” Nhan Thanh Họa vừa mở miệng, giọng nói khàn khàn đến mức chính nàng cũng giật mình. Nàng khẽ uống một ngụm lớn, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
“Buổi chiều nàng cứ ở nhà nghỉ ngơi, ta vừa xin cho nàng một chén canh gừng, nhân lúc còn nóng mau uống rồi ngủ tiếp.” Vinh Kiệt nói.
Lúc này Nhan Thanh Họa quả thực cảm thấy không được khỏe. Cũng không làm bộ làm tịch hay do dự, liền gật đầu nói: “Chàng không cần lo cho ta, ta uống ngay đây, chàng mau đi làm đi.”
Vinh Kiệt đặt bát canh bên mép giường, lại chu đáo đặt hai chiếc khăn mặt cho nàng lau mồ hôi, rồi mới vội vàng rời đi.
“Haiz.” Đợi hắn đi rồi, Nhan Thanh Họa mới khẽ thở dài.
Hôm qua nàng đã mệt lả cả ngày, trong lòng lại căng thẳng, sức khỏe vốn đã không tốt bây giờ lại thêm khó chịu. Nhưng nàng không thể gây thêm phiền phức cho Vinh Kiệt nữa.
Nhan Thanh Họa cắn cắn môi, kéo cả chiếc chăn của Vinh Kiệt đắp lên người, gói mình thật chặt. Trước khi thϊếp đi, suy nghĩ cuối cùng của nàng là: “Nhất định phải mau khỏe lại.”
Lần này nàng không hề mộng mị gì.
Lúc Nhan Thanh Họa tỉnh lại lần nữa, trong phòng đã tối om. Nàng ra rất nhiều mồ hôi, lần này thấy người nhẹ nhõm hẳn, không còn chút khó chịu nào. Chắc là do toát ra nhiều mồ hôi, nàng nghĩ thầm, khó khăn đẩy hai lớp chăn dày trịch ra rồi chậm rãi ngồi dậy.
“Nàng tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến nàng tỉnh táo hoàn toàn
Nhan Thanh Họa vén màn giường nhìn ra ngoài, lại thấy Vinh Kiệt đang ngồi bên bàn trên mặt vẫn còn nét ngái ngủ.
Dưới ánh trăng gương mặt anh tuấn của hắn như tỏa sáng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên màu xanh đen tuyệt đẹp. Nhan Thanh Họa sững người một lúc lại thấy trên gương mặt hắn toàn là vết hằn của y phục, liền biết hắn đã ở bên cạnh trông nàng rất lâu rồi.
“Sao về mà không gọi ta dậy.” Nàng hiếm khi càu nhàu, định đứng dậy xuống giường.
“Chàng một mình ngồi đây thật chẳng thoải mái chút nào.”
Vinh Kiệt vội vàng đến bên cạnh, cẩn thận đỡ nàng xuống giường, còn muốn giúp nàng xỏ giày.
Nhan Thanh Họa khẽ rụt chân lại, đỏ mặt nói: “Để ta tự làm, ta đâu đến nỗi vô dụng như vậy.”
Vinh Kiệt cũng không ép, hắn thấy tinh thần Nhan Thanh Họa quả thực đã tốt hơn nhiều liền đứng dậy thắp nến.