Chương 26

Thôn Hạnh Hoa của Nhan Thanh Họa cách núi Khải Việt xem như xa, vì vậy hầu như không mấy khi đυ.ng phải họ. Nhưng dưới chân núi lại có một hai thôn, vì nạn đói năm ngoái nên Vinh Kiệt đã lần lượt mang lương thực đến vài lần. Người dân ở thôn Tiểu Điếm này đều rất cảm kích họ, cũng sẵn lòng giúp họ lên trấn đổi chút dầu muối tương giấm.

Nha môn ở trấn Ngô Đồng cũng không dám quản, đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Chỉ cần không đánh thẳng vào nha môn cướp lương thực, thì chuyện gì cũng dễ nói.

Nhan Thanh Họa nhẹ nhàng thở ra, rất nhanh liền đổi chủ đề: “Dao Lan không có ở đây, nàng ấy cũng đi ra đồng rồi ạ?”

Tuy nói phải đợi trời tốt hơn một chút mới cấy mạ, nhưng hiện tại có thể xới đất dẫn nước trước. Sơn trại lao động khỏe nhiều, mấy chục mẫu ruộng bậc thang này thực sự không thành vấn đề.

Có điều Cố Dao Lan cũng là người có chủ kiến, nhất định không chịu ở không trong trại ăn cơm chùa.

Thúy thẩm lắc đầu cười nói: “Nha đầu đó không biết nấu cơm, nhưng tay chân lại lanh lẹ. Nhưng đám nam nhân không cho nó theo ra đồng nên nó liền dẫn bọn hài tử lên núi hái măng rồi.”

Nhan Thanh Họa gật đầu, trong lòng đã có sẵn dự tính: “Ngày mai con đi cùng nàng, nhân lúc tiết trời còn tốt hái thêm một ít. Măng muối ăn cũng rất ngon.”

Cũng chỉ nói chuyện vài ba câu, đám nam nhân ngoài đồng đã trở về, ở bên Nghị Sự Đường la lên: “Đa tạ các tẩu tử, các thẩm thẩm, đồ ăn ngon lắm.”

Thúy thẩm lắc đầu, gọi mấy người cùng nhau xách thùng gỗ đựng canh cao lương loãng, cùng nhau đi về phía trước.

Nhan Thanh Họa xa xa nhìn lại, liền thấy Vinh Kiệt đang đứng bên ao nước nhỏ, nhìn chằm chằm đám huynh đệ dưới tay rửa tay rửa mặt. Cũng không biết có phải có linh cảm hay không, Nhan Thanh Họa vừa đến gần hắn liền quay đầu lại, nhếch miệng cười với nàng.

Hắn chạy bước nhỏ lại đây, vừa đến gần đã ngửi thấy mùi bánh bột ngô thơm lừng trên người nàng, không hiểu sao lại đỏ mặt.

“Thế nào, vẫn quen chứ.” Giọng hắn vẫn sang sảng như cũ, phảng phất như một buổi sáng lao động cũng không phải chuyện gì to tát.

Nhan Thanh Họa ngẩng đầu nhìn hắn, thoáng ngẩn người rồi đưa tay lấy chiếc khăn trên cổ hắn, giúp hắn lau mặt. “Khá tốt, đồ ăn cũng rất thơm.”

Hành động này của nàng, bản thân nàng thấy không có gì, nhưng đám nam tử kia lại vây quanh ở đó la hét ầm ĩ rồi một mực hò reo: “Đại đương gia có vợ thương rồi đấy.”

Trong từ điển của Vinh Kiệt căn bản không có hai chữ ngượng ngùng. Nhưng hắn biết Nhan Thanh Họa đối với hắn hiện giờ có lẽ không có tình cảm sâu đậm gì, nhiều nhất cũng chỉ coi hắn như huynh trưởng để dựa dẫm còn nhiều hơn nữa thì không thể nào.

Sợ nàng khó xử, hắn liền quay đầu hô một tiếng: “Còn nói bậy nữa, lát nữa không cho ăn cơm.”

Đám trai tráng lầm bầm phản đối vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là sợ hắn.

Vinh Kiệt tuy là người phóng khoáng rộng rãi, nhưng quả thực cũng có chút bản lĩnh, nếu không thì với tuổi đời còn trẻ như vậy hắn căn bản không trị nổi đám nam tử bộp chộp này.

Vinh Kiệt gật đầu với Nhan Thanh Họa, nhận lấy thùng gỗ trong tay nàng rồi xoay người đi về phía bên kia: “Rửa ráy cho sạch sẽ cả đi, trông ra cái dạng gì nữa.”

Đám nam nhân đó nhìn nhau, đều trở nên ngoan ngoãn.

Vinh Kiệt lúc sa sầm mặt xuống, thật sự không khác gì cha hắn năm đó. Vừa nhớ tới những thủ đoạn trị người của lão đại đương gia, mấy người trẻ tuổi này đều rùng mình.

“Chúng ta rửa liền đây.”

Giờ an cơm, Nhan Thanh Họa dùng bữa cùng Thúy thẩm và những người khác.

Chờ dùng cơm xong, hai người sóng vai đi về phía nhà trúc, Nhan Thanh Họa nhẹ giọng thì thầm: “Buổi chiều ta cũng đi ra ruộng bậc thang với chàng.”

Vinh Kiệt lập tức phản bác: “Không được.”

Hắn từ chối quá nhanh khiến Nhan Thanh Họa không khỏi nhìn hắn một cái.

Vinh Kiệt dừng một chút, giải thích: “Ra đồng vất vả lắm, nữ nhân trong trại đều không cần ra đồng, hơn nữa việc trong trại cũng sắp lo không xuể rồi.”

Nữ nhân không cần ra đồng, nhưng họ phải lo toan mọi việc trong trại, từ ba bữa cơm một ngày đến giặt giũ rửa ráy. Cơm cho hơn một trăm người quả thực rất khó nấu nên cả ngày thực ra cũng không có mấy lúc rảnh rỗi.

Nhan Thanh Họa dừng lại tại chỗ. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, cả người trông nhỏ nhắn đáng yêu.

Nàng nghiêm túc nói: “Ta không hỏi ý kiến của chàng.”

Trong thoáng chốc, Vinh Kiệt cảm thấy dáng vẻ này của tiểu tức phụ đáng sợ vô cùng. Hắn há miệng, cuối cùng không hiểu sao lại không dám phản bác: “Được rồi, nàng không được để mệt.”

“Được.” Nhan Thanh Họa nhẹ giọng cười cười, thoáng chốc lại biến thành tiểu cô nương hiểu biết lễ nghĩa kia.