Lần này giọng Phùng Tư Viễn mang theo chút ý cười: “Lễ thành, đưa vào động phòng!”
Nghị Sự Đường tức khắc lại náo nhiệt hẳn lên. Rượu và thức ăn đơn giản đều đã được dọn lên bàn, để khao thưởng bà con làng xóm đã vất vả suốt một mùa đông.
Nhan Thanh Họa lại được Vinh Kiệt nắm tay, dẫn nàng trở về nhà trúc.
Mấy người phụ nữ quen thuộc đều đi theo bên cạnh, Nhan Thanh Họa được Yến tẩu tử đỡ ngồi xuống mép giường, dáng người đoan trang, thanh tao như trúc.
Trâu Khải đã từng gặp mặt một lần ở bên cạnh la lên: “Mau mau, cho chúng ta xem một chút, tân, tân nương tử trông như thế nào.”
Nhan Thanh Họa lúc này còn căng thẳng hơn vừa rồi, đôi tay dưới ống tay áo rộng nắm chặt vào nhau, ngay cả hô hấp cũng sắp ngừng lại.
“Tiểu tử thối, ngươi lại không phải chưa từng gặp tẩu tử của ngươi.”
“Đại đương gia đừng để ý tiểu tử này, hắn ghen tị lắm đấy, đuổi hắn ra ngoài đi, không cho hắn xem.”
Mọi người cười vang.
Bị như vậy làm cho phân tâm, chút thấp thỏm trong lòng Nhan Thanh Họa cũng dần tan đi, nàng hít một hơi thật sâu, từ khe hở của khăn voan nhìn thấy một đôi giày vải sạch sẽ xuất hiện trước mắt.
Bên tai truyền đến giọng của Vinh Kiệt: “Tức phụ, ta muốn vén khăn voan.”
Trong tay hắn cầm gậy hỉ, nhẹ nhàng nhấc một bên khăn voan, cẩn thận mà vén lên.
Nhan Thanh Họa chớp chớp mắt, ánh nến rực rỡ từng luồng từng luồng chiếu vào mắt nàng, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, đập vào mắt lại là một gương mặt anh tuấn xa lạ.
Người này mặc bộ áo cưới đỏ thẫm, trong tay nắm chặt gậy hỉ, đôi mắt đen thẳm sâu hút không chớp mà nhìn nàng, cả người đều toát lên vẻ vui mừng.
Nhan Thanh Họa cả người run lên, bất giác lùi về sau: “Ngươi là ai? Vinh Kiệt đâu?”
Nàng kinh hãi kêu lên. Cũng khó trách nàng có phản ứng như vậy, nếu lúc thành thân vén khăn voan lên lại không phải người mình quen biết, ai cũng phải sợ hãi.
Mọi người trong phòng đều sửng sốt một chút, không ai kịp phản ứng.
Vẫn là Cố Dao Lan thông minh, bước tới vỗ vỗ tay Nhan Thanh Họa: “Tiểu tẩu tử, tẩu sợ cái gì chứ, đại đương gia chỉ là cạo râu thôi, người vẫn là người đó mà.”
Nhan Thanh Họa lúc này mới hiểu ra, gương mặt tuấn tú tức khắc đỏ bừng, làm nổi bật đóa hoa đào điểm giữa trán càng thêm xinh đẹp.
Nàng cẩn thận ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn gương mặt Vinh Kiệt. Từ nhỏ đến lớn, ngoài phụ mẫu ra, Nhan Thanh Họa chưa từng gặp ai oai hùng phi phàm đến vậy.
Nếu nói phụ mẫu nàng là bậc thư sinh ôn tồn lễ độ, tuấn dật thoát tục, thì Vinh Kiệt kia chính là nam nhi mày kiếm mắt sáng, anh tuấn cương nghị, mạnh mẽ cường tráng.
Không có bộ râu rậm rạp che khuất, trông hắn trẻ hơn rất nhiều, toàn thân toát lên vẻ tinh thần phấn chấn không thể nghi ngờ.
Bị nàng liếc trộm một cái như gà con mổ thóc, Vinh Kiệt cũng đưa tay gãi đầu. Hắn nhìn thê tử lúc này xinh đẹp tựa tiên nữ trong tranh, nửa ngày không nói nên lời.
Ngược lại, tiểu ca vừa trêu Trâu Khải lúc nãy nhảy ra, nói với Nhan Thanh Họa: “Trước kia đại đương gia còn trẻ tuổi, xuống núi làm việc hay bị người ta coi thường. Hắn cũng ngại mấy cô nương cứ nằng nặc đòi lấy thân báo đáp, nên mới để bộ mặt râu ria xồm xoàm này.”
Nhan Thanh Họa thấy hắn ngơ ngác đứng đó, gương mặt tuấn tú ửng hồng, không khỏi yên tâm trở lại, cũng bật cười.
“Đẹp thật.” Nàng nói.
Nàng vốn không phải tiểu thư khuê các gì, từ nhỏ cũng lớn lên ở ruộng đồng, lúc cần phóng khoáng cũng không ngượng ngùng, một câu nói liền chiếm được cảm tình của đám trai tráng.
Họ nhao nhao thúc giục Vinh Kiệt: “Mau khen tẩu tử đi chứ.”
Vinh Kiệt nhếch miệng cười, hàm răng trắng càng làm cả người thêm phần sảng khoái.
“Nàng còn xinh đẹp hơn ta.”
Cả phòng người đều bật cười theo.
Trong trại đã lâu không náo nhiệt như vậy, Nhan Thanh Họa dù rất mệt, cũng không hề tỏ ra chút sốt ruột nào.
Ngược lại, Yến tẩu tử rất tinh ý, vài ba câu đã đuổi khéo đám iểu tử bộp chộp ra ngoài: “Để đôi tân nhân người ta nói chuyện riêng một chút.”
Chờ cửa phòng đều đóng lại, Vinh Kiệt liền kê ghế ngồi sang một bên, nhìn nàng cười.
Nhan Thanh Họa thoải mái để hắn nhìn, nhẹ giọng hỏi: “Lát nữa có phải còn phải ra ngoài uống rượu không?”
Vinh Kiệt nghĩ nghĩ, săn sóc nói: “Cũng không nhất thiết phải đi, cỗ cưới đều đã giữ lại rồi, vẫn luôn hâm nóng trên bếp, bây giờ có thể ăn ngay.”
Trong núi không có gì để cải thiện bữa ăn, Vinh Kiệt liền bảo người trong trại nuôi thả ít gà rừng, để lễ tết có cái mà ăn ngon.