Thúy thẩm hiền từ nhìn nàng, thấy cách nàng thái rau rất thành thạo, cười nói: “Con là người lanh lợi. Sau này cứ đi theo đại đương gia, không nói đâu xa, Thúy thẩm đảm bảo ba năm nữa là con có thể hưởng phúc.”
Nhan Thanh Họa cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo dễ nghe: “Sao có thể để một mình con hưởng phúc được chứ, người dân trong trại chúng ta đều phải được hưởng phúc mới đúng.”
Thúy thẩm và Yến tẩu tử nhìn sâu vào mắt nàng, đều gật đầu đáp: “Nói có lý.”
Vì phải nấu cơm cho hơn một trăm miệng ăn, mấy người tay chân đều rất nhanh nhẹn. Trước tiên dùng nước cốt gà còn lại từ hôm qua, nấu một nồi hầm lớn đầy ắp cải trắng, măng tre và đậu hũ, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi thơm.
Một bếp khác là cả một nồi măng xuân xào dầu. Thời tiết này măng là ngon nhất, vừa ngọt lại vừa giòn, bóc từng lớp vỏ ngoài ra thì sẽ thấy bên trong là thân măng trắng nõn. Nếu mà lơ là một chút không đào sớm là lõi măng sẽ già ngay muốn ăn lại phải đợi cả năm nữa.
Nồi măng lớn này tuy chỉ cho rất ít dầu, nhưng chỉ riêng vị tươi ngon của nguyên liệu cũng đủ để ăn hết hai cái bánh bột ngô.
Có một tiểu tẩu tử trạc hai mươi mấy tuổi họ Trương, tên một chữ Điềm, nàng bảo Nhan Thanh Họa không cần gọi nàng là tẩu tử cứ gọi Điềm tỷ là được. Trong nhà bếp tổng cộng có ba cái bếp lò lớn thì một mình nàng ấy đã chiếm trọn một cái. Động tác của nàng ấy thuần thục tự nhiên, tay trái nặn bánh tay phải đặt vào nồi, chỉ chốc lát đã dán đầy một nồi bánh bột ngô to bằng bàn tay.
Dưới cùng đun một nồi nước nóng, một chiếc xửng hấp lớn được đặt lên trên cùng với hơn chục quả trứng gà được xếp rải rác xung quanh.
Chờ những thứ đó đều chuẩn bị xong, Thúy thẩm lại lấy cải bẹ xanh do chính tay bà muối, thái sợi thật nhỏ rồi trộn thêm chút ớt cay làm dưa góp.
Nhan Thanh Họa thì giúp Điềm tỷ nhào bột, mùi bột tỏa ra thơm nức mũi.
Bánh bột ngô này không có chút bột mịn nào, mà là hỗn hợp bột ngô, gạo kê và bột đậu. Lúc sắp chín, mùi thơm ngọt ngào đến mức phải nuốt nước miếng. Bột mì trắng là thứ mà nông dân đều không nỡ ăn, hầu như nhà nào cũng mang đi đổi lấy lương thực thô. Một túi bột mì có thể đổi được hai túi thô lương rất có lợi.
Chờ đồ ăn đều ra khỏi nồi, Thúy thẩm liền dùng vung lớn đậy kín trên bếp lò để giữ ấm rồi lại luộc thêm một mớ rau muống.
Những việc này nói thì đơn giản nhưng làm lên cũng rất mệt. Chỉ với mấy món ăn này thôi mà bận rộn suốt nửa buổi sáng nhưng cuối cùng cũng đủ để bày kín mười cái bàn trong Nghị Sự Đường.
Một nồi bánh nướng thô lương được khoảng hai mươi chiếc. Mọi người lại bận rộn một hồi lâu, mới làm ra được hơn trăm chiếc.
Ngay lúc chiếc bánh nướng cuối cùng vừa ra khỏi nồi, bên ngoài đã mơ hồ nghe thấy tiếng hát sơn ca vang vọng.
Một giọng ca trong trẻo cất lên: “Trên núi kia nở hoa gì, ăn no mặc ấm hoa trường thọ.”
Người hát giọng rất cao, thanh âm vang xa, nghe vô cùng êm tai.
Thúy thẩm vừa nghe, vội múc canh gạo cao lương ra khỏi nồi rồi cười mắng: “Tiểu tử Lôi Cường này đúng là chỉ thích bày trò linh tinh.”
Trí nhớ của Nhan Thanh Họa rất tốt biết là hôm qua đã gặp qua hắn.
Trong trại ngoài Vinh Kiệt là đại đương gia, còn có mấy người cầm đầu khác, người nói hơi lắp là Trâu Khải, người trầm mặc ít lời là Liên Hòa còn Lôi Kiệt và Lôi Cường là huynh đệ song sinh, đệ đệ Lôi Cường này là một kẻ nói nhiều chỉ một chốc cũng không ngừng miệng được.
Ngoài ra còn có Diệp Hướng Bắc tự xưng “Sư gia” và Phùng Tư Viễn tự xưng “Tổng quản”.
Nhan Thanh Họa dừng một chút lại hỏi: “Bọn họ có thường xuyên xuống núi không ạ?”
Tuy nói hiện tại nha môn các nơi đã không còn lính tráng tinh nhuệ gì nhưng sơn phỉ xét cho cùng vẫn làm “chuyện xấu” như vào nhà cướp của nên cũng thật sự nguy hiểm. Nếu không thì Nhị Hôi, tế tử của Thúy thẩm, sao lại mất khi còn trẻ như vậy, biến một cuộc hôn nhân tốt đẹp thành một sự tiếc nuối chứ.
Thúy thẩm liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng dường như chỉ vô tình hỏi, trong lòng không khỏi cười thầm.
Trông thì có vẻ là một cô nương lạnh lùng, nhưng sâu thẳm bên trong lại thật sự đứng về phía sơn trại của các bà .Cũng chỉ mới một đêm trôi qua, mà lại không hề tỏ ra xa cách chút nào.
“Cũng không thường xuyên xuống, chẳng qua mới đầu xuân chắc hẳn trong nhà mấy tên địa chủ đó tích trữ không ít lương thực. Vì vậy xông vào đó cướp dù không phải để chúng ta ăn thì cũng có thể dùng để cứu tế cho người dân dưới chân núi một chút.”