Ban đêm ở sơn trại rất lạnh, gió đêm còn mang theo cái rét của mùa đông, chưa được hơi ấm đầu xuân nhuộm thắm.
Bộ hỉ phục trên người Nhan Thanh Họa rất dày, dù vậy vừa mới ra khỏi cửa cũng không khỏi rùng mình một cái.
Vinh Kiệt nắm chặt tay nàng, thân hình cao lớn che chắn trước người nàng, cản đi cơn gió gào thét: “Nghị Sự Đường rất gần.”
“Ừm.”
Nhan Thanh Họa thấp giọng đáp, nghiêm túc nhìn xuống chút đất dưới chân, mỗi một bước đều đi rất cẩn thận.
Nghị Sự Đường ở trung tâm sơn trại, rộng rãi sạch sẽ. Những người lớn tuổi trong trại đã ngồi sẵn trong Nghị Sự Đường chờ đợi, chỉ có đám hài tử mười mấy tuổi thích xem náo nhiệt là chạy nhảy cười đùa hi hi ha ha bên cạnh tân lang tân nương.
Nhan Thanh Họa không nhìn thấy gì cả, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự náo nhiệt và vui mừng khác thường đó.
Vinh Kiệt đi theo nhịp bước của nàng, cũng đi rất chậm. “Trong trại không có nhiều lễ nghi, nhưng vẫn bảo Diệp Hướng Bắc viết hôn thư cho chúng ta, cũng coi như là có đủ lễ.”
Nhan Thanh Họa khẽ nhếch môi, đáp: “Được, chàng có lòng rồi.”
“Lát nữa ta đỡ nàng bước qua chậu than, rồi đợi giờ lành bái đường. Ta đã theo lời nàng mời Thúy thẩm ngồi thay, bài vị của phụ mẫu chúng ta cũng đã sớm dọn xong rồi.” Hắn lải nhải nói, chẳng giống một đại đương gia sơn phỉ chút nào.
Nhan Thanh Họa nghe mà trong lòng lại thấy ấm áp, từng lời nói cử chỉ của người này đều lộ ra sự nghiêm túc, đối với nàng không hề qua loa.
“Chàng vất vả rồi, đa tạ.”
Vinh Kiệt cười ha hả, nghe là biết hắn vô cùng vui vẻ: “Ha ha, nên làm mà, cũng là ngày đại hỷ của ta nữa chứ.”
Trong lúc trò chuyện, họ đã đến cửa Nghị Sự Đường.
Vừa đến gần, không khí náo nhiệt lại được đẩy lên một cao trào khác.
Mọi người trong trại hoan hô, vừa vui mừng cho hỉ sự của đôi tân nhân, lại vừa vui vì sắp được một bữa ăn ngon.
Nhan Thanh Họa dù không nhìn rõ đường, cũng có thể cảm nhận được hơi nóng từ chậu than ở cửa.
Vinh Kiệt vững vàng nắm tay nàng, dẫn nàng đi về phía trước: “Đi thêm hai bước nữa là đến chậu than, ta đỡ nàng nhảy mạnh qua.”
“Ừm, ta đã biết.” Nhan Thanh Họa trả lời, theo sự chỉ dẫn của hắn dùng sức nhảy một cái, vững vàng vượt qua chậu than đang cháy.
Liền có một giọng nam trầm ổn hô lớn: “Xu cát tị hung, rực rỡ!*”
(*) Cầu may, tránh rủi, thành công rực rỡ
Qua được cửa ải này, tim Nhan Thanh Họa lại đập nhanh thêm mấy phần.
Hai người một đường nắm tay nhau đi đến trước ghế chủ vị, lặng lẽ đứng đó chờ giờ lành.
Cố Dao Lan nhanh chân tiến lên đỡ lấy Nhan Thanh Họa, ghé vào tai nàng nhỏ giọng nói: “Lát nữa ta giúp tẩu tìm vị trí.”
Nhan Thanh Họa khẽ nắm tay cô, tỏ ý cảm ơn.
Đại khái cũng chỉ đứng như vậy một lát, Nhan Thanh Họa có thể nghe được dân chúng trong trại chúc mừng Vinh Kiệt, từng câu từng chữ đều tràn đầy phúc lành, nghe vào tai cũng cảm thấy vui lây. Đúng lúc này, nàng nghe thấy giọng của Yến tẩu tử.
Nàng nói: “Thúy thẩm mau ngồi lên ghế trên đi, cũng thương bọn nó một chút, không có phụ mẫu ở vị trí cao đường, thật là đáng thương quá.”
Nhan Thanh Họa chưa từng gặp Thúy thẩm, giờ lại được nghe giọng bà lần đầu tiên. Giọng bà to và vang, đầy nội lực, vừa nghe đã biết là người quen làm việc đồng áng.
“Ta một bậc trưởng bối nhà quê, thật sự ngại không dám ngồi.”
Yến tẩu tử tuy không phải người hay cãi cọ nhưng lúc này gấp muốn chết, cũng không biết nói gì cho phải.
Ngược lại Phùng Tư Viễn làm chủ lễ đứng ở một bên, không ngừng nhìn sắc trời bên ngoài, mãi đến khi giờ lành sắp đến, liền không nói hai lời mà một tay đỡ Thúy thẩm ngồi lên ghế chủ vị: “Giờ lành sắp đến rồi, Thúy tỷ đừng từ chối nữa.”
Cũng chỉ nói chuyện vài câu, bên trong Nghị Sự Đường yên tĩnh lại, chỉ nghe Phùng Tư Viễn cao giọng nói: “Giờ lành đã đến, cử hành hôn lễ.”
Giọng hắn trầm ổn vang dội, mang theo sự kiên định đáng tin cậy, vang vọng đến tận mây xanh.
“Nhất bái thiên địa.”
“Nhị bái cao đường.”
“Phu thê giao bái.”
Từng tiếng một xướng lên, Nhan Thanh Họa theo Vinh Kiệt ba quỳ chín lạy, cuối cùng cũng hoàn tất nghi lễ.