Thời buổi này dân chúng thành thân không cầu kỳ nhiều như vậy, chỉ cần ngày lành tháng tốt là được, giữa trưa hay buổi tối đều không sao.
Nhan Thanh Họa gả đi xa, việc gì cũng không cần nàng phải lo, chỉ cùng Cố Dao Lan thu dọn hành lý mang đến, chờ buổi tối bái đường thành thân là được.
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa. Cố Dao Lan lại ra mở cửa, lần này vào là một người nương tử có vẻ mặt phúc hậu.
Nàng ấy xách hai cái sọt tre lớn, trông vóc người không cao, nhưng lại rất có sức lực. Nhan Thanh Họa và Cố Dao Lan vội lại đỡ, vừa mới đến gần đã ngửi thấy mùi khoai sọ thơm lừng.
Một tiếng “ùng ục” vang lên, Thanh Họa mới ý thức được mình đã đói lắm rồi.
Nương tử thấp bé đó cũng không cần Cố Dao Lan giới thiệu, đã kéo Nhan Thanh Họa ngồi xuống bên bàn, dịu dàng nói: “Ta là người của Yến tam gia, muội cứ gọi ta Yến tẩu tử là được.”
“Chào Yến tẩu tử.”
Nàng ấy là một người phụ nữ dịu dàng, nói chuyện cũng nhẹ nhàng từ tốn, nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn. “Đại đương gia nhớ tới muội, nói muội chưa dùng cơm trưa, thúc giục ta mau mau hâm chút đồ ăn cho muội.”
Nàng ấy vừa nói vừa cười, không để lại dấu vết mà đánh giá vị tân nương tử lần đầu gặp mặt này.
Nhan Thanh Họa cũng cười cười, trong lòng không hiểu sao lại có chút vui vẻ. Nàng nhận lấy sọt tre, lật chiếc khăn phủ bên trên lên, mấy củ khoai sọ nóng hổi hiện ra.
Khoai sọ củ khá lớn, số lượng lại không ít, bên cạnh còn có một đĩa dưa muối nhỏ, quả thực có thể gọi là phong phú.
Nhan Thanh Họa do dự một chút, không dám ăn: “Cái này…”
Yến tẩu tử thấy nàng như vậy, trong lòng cũng yên tâm hơn chút, cười nói: “Muội không cần lo lắng, đồ ăn trên núi không ít, sẽ không để muội bị đói đâu.”
Nhan Thanh Họa gật gật đầu, bẻ một miếng khoai sọ, cắn một miếng, vị ngọt ngào thơm bùi lan tỏa trong miệng. Thật sự rất ngon, hơi nóng bốc lên làm ửng hồng khuôn mặt nàng, khiến đôi mắt hạnh xinh đẹp của nàng ửng đỏ lên.
Lòng Yến tẩu tử xót xa, thấy cánh tay gầy gò của nàng không có chút thịt nào, cũng quay mặt đi thở dài. Mới nãy đại đương gia nói, nha đầu này cô độc một mình, đã không còn người thân thích.
“Ăn từ từ thôi, ăn cho no vào, mới có sức làm tân nương tử.” Yến tẩu tử nhẹ giọng nói.
Nàng gọi Cố Dao Lan ngồi xuống bên cạnh mình, lấy giấy đỏ ra cắt chữ Hỷ.
Không có thời gian làm nhà mới đóng đồ đạc mới thì ít nhất cũng phải làm cho vui vẻ một chút, bằng không quá sơ sài, cũng tủi thân cho tiểu cô nương.
Nhan Thanh Họa cúi đầu ăn khoai sọ, nàng không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào tờ giấy đỏ, mặt cũng đỏ theo. Yến tẩu tử nhìn vẻ ngượng ngùng của nàng, cũng cảm thấy thú vị.
Tiểu cô nương này trông khá lạnh nhạt, nhưng nốt chu sa giữa mày lại khiến nàng nhuốm vài phần hơi thở nhân gian, vốn tưởng nàng còn già dặn hơn cả người già, ai ngờ cũng là người biết e thẹn.
“Lát nữa trong phòng đều dán chữ lên, trông mới ra dáng chứ.” Yến tẩu tử nói với nàng.
Nhan Thanh Họa một hơi ăn hết ba củ khoai sọ, liền không ăn nữa, lau khô tay cũng qua giúp một tay.
Cố Dao Lan muốn đuổi nàng: “Không cần tẩu quan tâm mấy thứ này, đi ăn thêm cho no đi.”
“Ăn no rồi, trước kia ở trong thôn đói quen rồi, bây giờ không thể ăn nhiều.” Nhan Thanh Họa cười cười, những lời này nói ra rất thản nhiên, không hề cảm thấy tủi hổ.
Thời buổi này, dân chúng ăn không đủ no đâu đâu cũng có, không thiếu một mình nàng.
Nàng lấy giấy đỏ ra, tỉ mỉ bắt đầu cắt chữ Hỷ. Khi Vinh Kiệt về phòng, vừa vào cửa liền nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của nàng.
Hắn sững người ở đó, lập tức nhìn đến ngây ngẩn.
Yến tẩu tử lườm hắn một cái, cười trêu: “Không có tiền đồ gì cả.”